Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tái Sinh Để Theo Đuổi Anh

Tái Sinh Để Theo Đuổi Anh

Tác giả: Tần Mộc Xuyên

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134978

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/978 lượt.

vô cùng bất an, ánh mắt càng vô thần.
“Xin chào. Tìm tôi có việc gì?” Mục Khiêm Thư biết rõ bọn họ đến vì chuyện gì, lại làm bộ như cái gì cũng không biết. Những lời này lại làm cho sắc mặt của Tiểu Ngân và mẹ chồng của cô ta – Lưu Cầm trở nên tái nhợt.
Lưu Cầm vào phòng, ngồi xuống sofa, trong lòng thầm cảm thán vì chưa từng đặt chân vào một khách sạn xa hoa như vậy, bất giác thu mình lại, bàn tay không biết nên đặt chỗ nào.
Tiểu Ngân kéo tay Lưu Cầm, miệng ngập ngừng nửa ngày mới hỏi: “Anh làm sao biết được?”
Tiểu Ngân bụm miệng nước mắt chảy ròng: “Mẹ, con không có, con thật sự không có!”
Lưu Cầm hất tay Tiểu Ngân ra: “Không có? Hừ hừ, tôi thấy cô có vẻ cho rằng Diệp Ninh đã chết liền nghĩ đến chuyện về nhà sống cuộc sống sung sướng! Tôi cho cô biết, không có cửa đâu! Có phải chính cô đã bỏ túi riêng, có đúng hay không!?”
Tiểu Ngân nửa quỳ trên mặt đất, một tay chỉ vào Mục Khiêm Thư: “Vì sao anh lại vu khống tôi?” Lưu Cầm còn đang hùng hùng hổ hổ, Tiểu Ngân thì khóc sướt mướt không ngừng.
Mục Khiêm Thư đặt tách cà phê xuống, tách cà phê chạm xuống bàn trà phát ra tiếng vang thanh thúy, Lưu Cầm và Tiểu Ngân sửng sốt, Mục Khiêm Thư vuốt lại tóc trên trán che khuất khuôn mặt, thanh âm vẫn bình tĩnh không gợn sóng, vẻ mặt càng trở thêm lạnh lùng: “Các người nói đi, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?”
Lưu Cầm nghe lời nói của Mục Khiêm Thư, khuôn mặt lập tức cứng đờ, bà ngoan cố nói: “Con dâu tôi đã nói rồi, là con trai của tôi cầm về!”
Mục Khiêm Thư đột nhiên mỉm cười, hơi nhếch khóe môi, lộ ra một nụ cười lạnh: “Thật không? Vậy các người nói xem, khoản tiền kia là ở đâu chui ra?”
Lưu Cầm muốn chối bỏ, nhưng ánh mắt Mục Khiêm Thư quá mức sắc bén, bà chỉ kiên trì thêm được vài phút liền bại trận.
“Người cho chúng tôi tiền là Lý tổng, Lý Vệ Anh.”
Mục Khiêm Kỳ cùng Lý Á trở lại khách sạn, gõ cửa phòng Mục Khiêm Thư, Mục Khiêm Thư mở cửa, Mục Khiêm Kỳ vừa vào liền hỏi: “Anh hai, tình hình rắc rối lắm sao?”
Tâm tình Mục Khiêm Thư không tệ, nhéo nhéo hai má Mục Khiêm Kỳ: “Không có. Chúng ta ngày mai là có thể trở về.”
Mục Khiêm Kỳ vui mừng ôm thắt lưng Mục Khiêm Thư: “Thật không?”
Lý Á ở bên cạnh cười hỏi: “Chuyện đã giải quyết xong rồi à?”
Mục Khiêm Thư ừ một tiếng, kéo Mục Khiêm Kỳ ở trong ngực ra: “Muốn ôm thì đi mà ôm chồng của em ấy.”
Mục Khiêm Kỳ cười hì hì, tiến đến bên tai Mục Khiêm Thư nói nhỏ: “Anh, nói cho anh biết một tin tốt.”
Mục Khiêm Thư nhíu mày: “Cái gì?”
“Em mang thai rồi!” Giọng nói Mục Khiêm Kỳ hơi phóng đại, nụ cười cực kì hạnh phúc.
“Thật không!?” Mục Khiêm Thư quay đầu hỏi Lý Á, Lý Á gật gật đầu, ý cười trong mắt làm sao cũng không thể che dấu: “Đã được hai tháng.”
Mục Khiêm Kỳ tiến đến bên cạnh Mục Khiêm Thư: “Cho nên, anh hai, anh nhất định phải nhanh cưới chị dâu về đi!”
Mục Khiêm Thư lập tức dẫn Mục Khiêm Kỳ ngồi xuống sofa: “Được được được. Anh biết rồi.”
Buổi trưa, ba người đi đến nhà hàng chúc mừng một phen, Mục Khiêm Thư nhắn tin cho Đỗ Cận, Đỗ Cận chỉ nhắn lại một câu, đã sớm biết, cô cũng đã chuẩn bị xong quà mừng rồi .
Mục Khiêm Thư trách cứ Mục Khiêm Kỳ: “Làm sao không nói chuyện này sớm cho anh biết, em cũng không cần đi cùng anh đến thành phố M.”
Mục Khiêm Kỳ rúc trong ngực Lý Á: “Buổi sáng hôm nay em cũng mới biết thôi.”
Mục Khiêm Thư liếc mắt nhìn Mục Khiêm Kỳ: “Chị dâu em đã mua xong quà cho em rồi.”
Mục Khiêm Kỳ a một tiếng: “Chị dâu tốc độ nhanh thật, với tốc độ này tới cuối năm chắc là hai người có thể kết hôn rồi!”
Mục Khiêm Thư khó có khi ngượng ngùng, sắc mặt hơi đỏ, khẽ ho khan một tiếng liền đem tầm mắt dời đi: “Được rồi, ăn cơm đi.”
Ở bên kia điện thoại, Đỗ Cận đang ăn cơm bật cười ha ha, Lý Nhân liếc mắt nhìn Đỗ Thịnh, sau đó cúi xuống.
Đỗ Thịnh đem ánh mắt chuyển đến di động trong tay Đỗ Cận: “Có chuyện gì vui à, nói cho ba nghe với.”
Đỗ Cận vội vàng ngồi thẳng, khuôn mặt đầy ý cười hơi thu lại: “Không có chuyện gì ạ.”
Đỗ Thịnh ai oán nhìn Đỗ Cận cất di động, con gái thật sự lớn rồi, càng ngày càng không thương mình…
Lý Nhân gắp đồ ăn bỏ vào bát Đỗ Cận: “Nhanh ăn cơm đi, nguội sẽ không ngon.”
Khuôn mặt Đỗ Cận tươi cười nói với Lý Nhân: “Vâng ạ, vẫn là mẹ tốt nhất.”
Nghe nói lời này sắc mặt Lý Nhân cũng không có tốt hơn, chính là dùng ánh mắt càng thêm thâm thúy nhìn Đỗ Cận. Đỗ Thịnh làm bộ ho khan một tiếng, Lý Nhân mới thu hồi ánh mắt.
Ngày nghỉ ở nhà bình thường đều không có việc gì, cô không giống Mục Khiêm Thư, đến lễ mừng năm mới còn hối hả ngược xuôi. Cô ngồi ở trên sofa trong phòng khách, trong tay cầm điều khiển từ xa, đổi kênh liên tục.
“Đô đô…” Di động rung lên, Đỗ Cận cầm lấy di động nhìn thoáng qua, là một dãy số lạ ở thành phố L.
Đỗ Cận nhìn điện thoại rung rung, hoài nghi không phải là Lục Thanh gọi tới chứ?
“Alo.” Suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng cô vẫn nhận điện thoại.
“Đỗ Cận à? Hôm nay có rảnh không, hôm nay chúng mình có buổi họp lớp, nếu không có chuyện gì thì đến đây họp mặt đi?” Đỗ Cận nghe giọng nói của đối phương, suy nghĩ mộ