Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tâm Can

Tâm Can

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341355

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1355 lượt.

ực bội, ánh mắt lộ rõ vẻ tức giận, Tân Cam vô cùng đắc ý, tay nâng cằm cô ấy lên, lả lơi nói: “Tiểu mỹ nhân, không phục à?”
“Không phục!” Nhã Kỳ hất tay cô ra: “Một đấu một có dám không?”
“Ồ!” Tân Cam quay sang Trịnh Phiên Nhiên: “Phiên Nhiên, em có nghe nhầm không đấy?”
“Không.” Trịnh Phiên Nhiên cũng bật cười: “Em vừa bị khiêu chiến đấy thôi.”
Nhã Kỳ không thèm đếm xỉa: “Nếu em thắng, chị không được truy cứu vụ Phiên Hoài nữa, nếu em thua, em và anh ấy sẽ nhảy... nhưng lần này anh hai không được ra tay! Em cũng không cần Phiên Hoài giúp đỡ, chỉ có em và chị đấu với nhau, thế nào?”
Lúc này, Phiên Hoài cuối cùng cũng nhảy ra từ trong lòng Nhã Kỳ, bám chặt đằng sau ra sức gật đầu. Tân Cam dẫu cười nhưng không nói gì, ba người họ cùng hướng về phía Trịnh Phiên Nhiên. Anh nắm lấy tay cô, cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay.
“Em vui là được.”
Đêm khuya, tại Tống gia.
Nhã Kỳ đưa cho Tân Cam con dấu và giấy ủy thác của Phiên Hoài, Tân Cam kiểm tra không có gì sai sót, để chung với con dấu và giấy ủy thác của Trịnh Phiên Nhiên.
“Liệu có được không?” Nhã Kỳ có chút lo lắng hỏi. Mượn cớ đánh cược để lấy được ủy quyền của hai anh em họ, kỳ hạn chỉ còn một tháng, trong một tháng này, hai chị em họ phân công nhau thay mặt Trịnh Phiên Hoài và Trịnh Phiên Nhiên, dễ dàng khống chế toàn bộ cổ phiếu trong tay.
Tân Cam dừng tay lại: “Nhã Kỳ, nếu như em thấy lo lắng, bây giờ có thể rút lui. Trịnh Phiên Nhiên nắm trong tay bốn mươi lăm phần trăm cổ phần của Trịnh thị, bấy nhiêu cũng đủ cho chị ngồi nói chuyện ngang hàng với hội đồng quản trị của Tào thị rồi.”
Nhã Kỳ lắc đầu: “Thêm mười phần trăm của Phiên Hoài nữa chị mới có ngôn quyền tuyệt đối.”
Tân Cam nhận thấy sự lo lắng bất an của em gái, ôm lấy cô ấy, ghé sát tai cô ấy nói cảm ơn.
Nhã Kỳ thở dài: “Ai nên cảm ơn ai đây?”
“Chị tin em, chị nên cảm ơn em mới đúng.”
“Những cái khác em không dám khẳng định, nhưng chị đối với Tống gia, đối với cha... em vốn chưa từng nghi ngờ.” Nhã Kỳ ôm chặt chị: “Chị không cần phải quá vĩ đại, âm thầm cho đi mà không cần báo đáp, Tân Cam, em biết chị luôn đối tốt với mọi người trong gia đình, em luôn... rất cảm kích.”
Sáng sớm, ở Trịnh thị.
Tân Cam mặc bộ đồ trắng đắt tiền, trang điểm rực rỡ, tóc uốn một cách hoàn hảo, khoan thai ngồi tại bàn đầu tiên của hội nghị, đứng sau cô là một thư ký giỏi, thản nhiên đón nhận tất cả ánh nhìn của mọi người, bất kể là công khai hay gián tiếp. Khi Trịnh An Đồng đẩy cửa bước vào, những ánh mắt kia lập tức tập trung “quét” về phía ông ấy.
Tân Cam chưa đứng dậy, từ xa khẽ gật đầu cười với ông ấy.
Trịnh An Đồng từng bước từng bước đến trước mặt cô, từ trên nhìn xuống, nói như ra lệnh: “Đi ra.”
Tân Cam cười không thèm để ý, trong nháy mắt, cô thư ký lập tức đưa ra bản photo của hai tờ giấy ủy thác. Trịnh An Đồng vừa nhìn qua, sắc mặt lập tức tái mét. Một lỗi nhỏ Tân Cam cũng không muốn phạm phải, chăm chú quan sát nét mặt của ông ta rồi cười nói: “Bắt đầu họp chứ Tổng Giám đốc Trịnh? Làm mất thời giờ của mọi người thật không nên.”
Ánh mắt và nét mặt của Trịnh An Đồng đều lạnh lùng, lạnh nhạt hỏi cô: “Cô muốn làm gì?”
“Với tư cách là cổ đông lớn nhất của Trịnh thị thời điểm hiện tại, đương nhiên tôi muốn quan tâm một chút tới sự phát triển của Trịnh thị rồi.” Tân Cam cười ngọt ngào, cô chầm chậm đứng lên, kề sát tai ông ta nói nhỏ tới mức chỉ có ông mới nghe thấy: “Tôi đã nói rồi, ông dám kéo Tống gia xuống nước, tôi sẽ không buông tha Trịnh Phiên Nhiên... Ông xem, bây giờ không những anh ấy, mà ngay cả con đẻ của ông cũng đều ở bên tôi. Trịnh An Đồng, cả cuộc đời ông, những người thân yêu nhất mà ông đã dành bao tâm huyết, tất cả đều sẽ theo tôi xuống suối vàng, tôi rất vui, còn ông?” Cô lui ra, lồng ngực Trịnh An Đồng không ngừng co bóp, từng nhịp khó khăn thở hắt ra, trân trân nhìn cô.
Trợ lý của ông ta cảm thấy không ổn, lập tức lấy thuốc, nhưng vẫn chậm một bước... Khuôn mặt Trịnh An Đồng trắng bệch, không ngừng đập vào ngực một cách đau đớn, rồi ngã vật xuống.
Trong khung cảnh hỗn loạn, Tân Cam chau mày, vẻ mặt không chút bối rối như việc xảy ra chẳng liên quan đến cô, thậm chí một biểu hiện nhỏ cũng không nhận thấy.
Trịnh An Đồng được đưa vội vào bệnh viện, còn cô quay về chỗ Trịnh Phiên Nhiên. Nơi đây tuy là nhà họ Trịnh nhưng lại không phải là họ Trịnh của Trịnh An Đồng, ai nấy vẫn làm việc của mình, không hề có chút lo lắng. Tân Cam thản nhiên ngắm nhìn vườn hoa Black Rosevil, thanh thản uống trà ướp hương hoa. Buổi tối, chú Trần trở về, cầm theo vài bộ quần áo của Trịnh Phiên Nhiên, trước khi lên xe vội vội vàng vàng nói với cô: “Đêm nay thiếu gia không về, cô nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”
Tân Cam nhắm mắt lại: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ ngủ thật ngon.”
Chú Trần chần chừ không hiểu, cuối cùng khẽ nói: “Xin cô thông cảm cho thiếu gia.” Tân Cam cười lạnh lùng, cô còn chưa đủ thông cảm cho anh sao?
Do buổi tối ăn quá nhiều, đêm trằn trọc khó ngủ, cô xuống nhà lấy một cốc sữa nóng, bị cái bóng đen sì lướt qua cửa sổ làm giật nảy m