Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tâm Can

Tâm Can

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.

.
“Canh rau xanh hải sâm.” Chú Trần bưng chén canh đẹp đẽ đặt cạnh cô, cười híp mắt: “Phụ nữ mang thai ăn hải sâm sẽ rất tốt cho da em bé.”
Tân Cam cầm đôi đũa, im lặng không nói gì.
Trịnh Phiên Nhiên ngước lên nhìn chú Trần, lạnh lùng nói: “Từ ngày mai cho chú nghỉ phép.”
“Cảm ơn thiếu gia, tôi cũng muốn về quê lâu lắm rồi.” Chú Trần dường như chưa bao giờ tự đòi hỏi tiền lương.
Trịnh Phiên Nhiên mặt mũi tối sầm lại, nói thêm một câu: “Một tuần.”
Chú Trần cúi đầu cung kính, nhưng lại biểu lộ sự nuối tiếc: “Tại sao vẫn không đuổi mình đi?”
Trong lúc họ nói chuyện, Tân Cam đã ăn hết hai bát canh, sau đó chú Trần cho tất cả mọi người lui ra ngoài, phòng ăn trở nên yên ắng, Trịnh Phiên Nhiên vẫn ngồi đối diện cô, từ từ dùng cơm.
Anh rất bình thường, không hỏi, nhưng cô lại cảm thấy nên giải thích: “Hôm nay, dụng cụ ở bệnh viện hỏng, cho nên…” Mới nói dối một nửa, lại cảm thấy thật ấu trĩ, bệnh viện tư nhân đó dưới tên anh quản lý, làm sao có thể giấu anh được? “Ngày mai em đi. Anh cứ yên tâm.”
“Anh có gì mà không yên tâm?” Anh cúi đầu chậm chậm ăn bát canh, bình tĩnh nói.
Tân Cam đang ăn cơm, sững sờ, nước mắt tuôn rơi.
Trịnh Phiên Nhiên đặt bát đũa xuống, lặng lẽ nhìn cô. Đêm nay quá yên tĩnh, đối diện với cô vừa ăn cơm vừa đầm đìa nước mắt, trái tim anh bỗng cảm thấy ngột ngạt, nó giống như có một cái gì đó nén lại không nổi, cuối cùng lại đào lên.
Trần Ngộ Bạch nói không sai, những kẻ đàn ông khinh thường tất cả những luân thường đạo lý trên thế giới này, sớm muộn cũng phải chịu báo ứng, An Tiểu Ly là báo ứng của Trần Ngộ Bạch, còn báo ứng của anh chính là người phụ nữ vừa tuôn lệ vừa đang cố giả vờ ăn ngay trước mắt anh lúc này.
Không chịu đựng được, anh rướn người rút đôi đũa từ tay cô.
“Em làm ồn thế đủ chưa?” Giọng anh ai oán: “Anh đâu bắt em phải bỏ nó! Nếu em thực sự muốn sinh nó, anh sẽ nuôi.”
Không còn đôi đũa trong tay, bàn tay cô nắm chặt lại thành nắm đấm, ngẩng đầu lên, khuôn mặt đẫm nước mắt.
“Phiên Nhiên, anh không biết làm một người cha tốt, anh không quan tâm đến giọt máu này, gia đình này, anh xem tình cảm như là gánh nặng không cần thiết. Đối với anh, sự xuất hiện của em và Trịnh An Đồng đã là quá đủ khiến anh phải dằn vặt và chịu trách nhiệm, anh không hề muốn có đứa con này, sợ em sinh ra cho anh…” Cô nói xong câu đầu giọng đã nghẹn đi, khóc không thành tiếng.
Trịnh Phiên Nhiên ghét cái thứ bé nhỏ đó, chưa sinh ra đã làm cho cô yếu mềm như vậy rồi.
Anh đưa tay nắm lấy nắm đấm của cô, gồng lên xòe mười đầu ngón tay cô ra, oán trách nói: “Nếu không phải là em sinh, thì em nghĩ anh sẽ giữ nó lại đến bây giờ sao?”
Tân Cam nước mắt nhạt nhòa, kiên định lắc đầu: “Nhưng như thế vẫn chưa đủ!”
“Vậy em muốn gì?”
“Em hy vọng anh yêu nó, giống như…” Giọng cô nghẹn lại, khẽ nói tiếp: “… như yêu em.”
Đúng vậy, cô biết người đàn ông tên Trịnh Phiên Nhiên trước giờ luôn là người yêu cô. Hồi nhỏ, khi anh cùng Trịnh An Đồng đến nhà Tống gia chơi, cô mời anh ăn kẹo, hai người nhoắng cái đã lẳng lặng ăn hết cả hộp kẹo, Trịnh An Đồng hết sức ngạc nhiên, vì lúc đó dù Trịnh Phiên Nhiên vẫn chỉ là một thiếu niên, nhưng lại khách khí đến mức món sườn xào chua ngọt sở trường mà anh cũng không muốn nếm.
Sau này thân thế cô bị vạch trần, Tân Vân Hoa bị ép rời đi, cự tuyệt bỏ rơi cô đi lấy người khác, Tân Cam đã bao lần đi bộ đến tận nhà Trịnh gia tìm bà, lần nào cũng vậy, Trịnh Phiên Nhiên đều tiễn cô về tận nhà, cả lần cưỡi ngựa bị ngã bong gân cũng vậy.
Sau này cô luôn thử vờ như vô tình suy đoán về anh, nhưng trong lòng cô luôn hiểu rõ, người đàn ông tên Trịnh Phiên Nhiên này chính là người duy nhất thật lòng yêu cô trên thế giới này.
Cô nói xong câu “… như yêu em”, liền đưa một tay lên ôm mặt khóc. Trịnh Phiên Nhiên dù vẫn tỏ ra lạnh lùng, nhưng lòng bàn tay đặt trên tay cô cũng nóng ran, ẩm ướt. Anh đứng dậy, đi đến bên cô, ôm cô từ phía sau.
“Nếu như là con trai, anh nhất định sẽ dạy nó tất cả bản lĩnh để sinh tồn, nó muốn hô mưa gọi gió hay tiêu diêu cả thế giới này, anh sẽ cho nó toại nguyện. Nếu nó là con gái, anh bảo đảm nó sẽ hạnh phúc, vui vẻ suốt đời.” Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, ghé sát vào tai cô thì thầm: “Nhưng anh không thể nào yêu nó như yêu em được! Tân Cam! Anh không thể yêu bất cứ ai như yêu em được… Anh không thể.”
Tuyệt đối không thể vì đứa con mà lấy cô, tuyệt đối không thể vì bất cứ ai trên thế giới này mà lấy cô.
Tuyệt đối không thể yêu ai hơn cô, tuyệt đối không thể yêu bất cứ ai trên thế giới này hơn cô.
Em không phải “tâm can” của anh, em là sinh mệnh cuộc đời anh.
Tân Cam ôm đầu khóc rưng rức. Anh quỳ xuống ôm cô, vỗ nhè nhẹ an ủi.
“Được rồi, đừng khóc nữa! Thích sinh con thì cứ sinh là được chứ gì, dù sao đau đẻ chín tháng mười ngày cũng không phải là anh.” Ngữ khí vẫn lạnh lùng, đểu giả, nhưng giọng nói khàn khàn không giấu nổi xúc động.
“Đừng khóc nữa, Tân Cam…” Anh ôm chặt lấy cô, hôn lên tóc cô: “Đừng khóc nữa.”
“Anh đồng ý với em cố gắng làm một ông bố tốt nhé!” Tân Cam vừa nức nở vừ