Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2189 lượt.

vừa đám vừa xoa, em phải tận tình hưởng thụ mới đúng chứ.”






Đầu Giường Đặt Gần Lò Sưởi Sẽ Trả Lại Cho Em
Trang Hào kể lúc có đoàn xe của chính mình, mải làm việc nên tính tình cũng hòa hoãn hơn nhiều, trừ người khác tới bới móc, dường như không còn động tí là đi đánh người nữa. Hơn nữa anh cảm thấy, đánh người thật ra cũng chẳng có gì là tốt cả.
Trang Hào ngồi tổng kết ưu khuyết điểm của Hoa Kì, ưu điểm chẳng thấy đâu, vô tâm vô phế có tính không?
Về phần khuyết điểm, vậy đơn giản quá nhiều, đếm không xuể.
Trang Hào động thủ lần thứ hai, Hoa Kì sẽ không đến Ngũ Hành làm việc nữa, ngày qua ngày nhàn nhã, ban ngày ngủ đến tối lại ngồi chơi với Trang Hào trong ký túc xá.
“Gần như thế đấy.” Hoa Kì nhếch miệng cười, gác chân lên đùi Trang Hào, hỏi: “Đói bụng rồi, tí nữa ăn gì đây?”
Trang Hào véo vé khuôn mặt của Hoa kì, nói: “Một lát nữa em tự đi ăn đi, tí anh có việc đi ra ngoài, chiều mới về cơ.”
“Anh đi đâu vậy?” Hoa Kì cố ý liếc anh: “Có phải làm chuyện xấu sau lưng em không?”
Trang Hào cười khanh khách không ngừng: “Có làm gì cũng không để em biết đâu.”
“Anh cho rằng em sẽ không biết á?” Hoa Kì bĩu môi nói.
“Vậy em nói đi, làm sao mà em biết được?”
Hoa Kì cười nói: “Anh mà làm gì, trở về cưởi quần em ngửi một phát là đoán được liền.”
Trang Hào kinh ngạc nói: “Em đúng là hơn cả chó nữa.” Trang Hào hít một hơi phả khói, vứt điếu thuốc đi: “Tí nữa ăn cơm xong rồi thì dọn phòng đi, nhân thiện đem quần lót hôm qua anh cởi đi giặt đi.”
Hoa Kì không tình nguyện nói: “Không dọn, không giặt, em là người giúp việc của anh à?”
“Hê, em một ngày ăn của anh, dùng đồ của anh, nhờ em giặt có cái quần lót mà cũng không chịu à? Hơn nữa, quần lót không phải do hôm qua em liếm nên mới biến thành vậy hay sao?” Trang Hào hướng góc tường liếc mắt nhìn, chậc một tiếng: “Đừng nói nhảm, nhanh đi giặt đi, không giặt anh đuổi em ra ngoài đấy.”
“Biết rồi.” Hoa Kì lẩm bẩm nói: “Mau đi đi, đừng đứng trước mặt em, ngứa mắt.”
Trang Hào cười không nói, xuống giường thay quần áo, lúc ra cửa liền để trên bàn 200 tệ: “Quách Tĩnh ở đây, tí nữa em và cậu ấy đi ăn cơm, chiều anh sẽ về.”
Hoa Kì nằm trên giường gạch: “Biết.”
Sau khi Trang Hào đi, Hoa Kì lại nằm trên giường thêm một lúc lâu mới ngồi dậy mặc quần áo, vừa đúng Quách Tĩnh tới đây gõ cửa.
“Tĩnh ca ca tới?” Hoa Kì cười đùa nói.
Quách Tĩnh cau mày nói: “Đừng gọi như vậy, nghe rất ghê tởm.”
Hoa Kì xem thường: “Tĩnh ca ca, anh đang coi em là Dung muội muội sao?” Hoa Kì một tay che mặt, chỉ lộ ra một con mắt không ngừng chớp.
Quách Tĩnh bĩu môi nói: “Đừng có mà nói nhảm, anh bảo tôi dẫn cậu ra ngoài ăn cơm.”
“Đã chuẩn bị xong lâu rồi, đi thôi.” Hoa Kì đi theo Quách Tĩnh ra khỏi phòng nghỉ, gần đây có mấy của hàng cơm nhỏ.
Thức ăn đem lên đủ, Quách Tĩnh tự mình rót một ly rượu nói: “Sao dạo này anh không thấy cậu đi làm ở Ngũ Hành nữa?”
Hoa Kì gật đầu nói: “Không đi, anh ấy không cho em đi.”
“Không đi thì được, Bàng Suất không phải là thứ gì tốt.”
Hoa Kì cười nói: “Làm sao anh biết?”
Quách Tĩnh giương mắt liếc Hoa Kì, tiếp tục cúi đầu gắp thức ăn, nói: “Bọn anh đều cùng nhau lớn lên, trước kia thì không có gì, nhưng bây giờ tôi thấy hắn là người chỉ biết có tiền.” Quách Tĩnh ăn mấy miếng xong lại nói: “Chương Viễn và hắn hợp tác lâu rồi đi? Lúc này Chương Viễn xảy ra chuyện hắn không chịu giúp, còn ép Chương Viễn hủy hợp đồng, kết quả Chương Viễn chỉ lấy trở về 60% tiền đầu tư, chỉ có ngần ấy tiền thì làm sao hắn trả nợ được? Nghe anh ấy nói, hai ngày này Chương Viễn đang định bán nhà, ba mẹ hắn đang ở nhà dọn dẹp đấy.”
Hoa Kì sửng sốt, ngây ra: “Nghiêm trọng như thế sao?”
Quách Tĩnh cười nhạo nói: “Đáng đời, anh biết thế nào rồi cũng xảy ra mà. Tôi mà là hắn chắc chắn không không biết xấu hổ đi vay tiền anh Hào, mà bây giờ chưa chắc anh ấy đã có số tiền kia!”
Hoa Kì không biết Trang Hào có bao nhiêu tiền, nhưng mà cậu có thể đoán, Trang Hào bây giờ đang rất khó khắn, không như ngày trước nữa rồi.
“Đúng rồi, mấy ngày nữa là ngày 1/4, đã nghĩ ra cách gì chưa?” Quách Tĩnh cười hỏi.
Hoa Kì tiếp tục vùi đầu ăn cơm, nhai nói: “1/4 là ngày gì ?”
Quách Tĩnh liếc mắt: “Ngày Cá tháng Tư đó, tôi muốn kiếm một biện pháp giày vò anh Hào.”
Hoa Kì vỗ tay một cái: “Em quên mất, để chuyện này em làm cho, đảm bảo sẽ thành công.”
Hoa Kì ở đoàn xe trong thời gian này, dần thân với Quách Tĩnh, không có chuyện gì đều ở chung đánh bài với hắn, Hoa Kì không có tiền, Trang Hào ở một bên hậu thuẫn, thua tính Trang Hào, thắng toàn bộ về Hoa Kì, đây là một vụ mua bán lỗ vốn.
Sau khi ăn cơm xong, Hoa Kì và Quách Tĩnh đi về, Quách Tĩnh vừa hút thuốc lá vừa nói: “Quên hỏi cậu, buổi tối cậu ở đâu?”
Hoa Kì ngơ ngẩn: “Ở phòng nghỉ, sao vậy?”
“Có thể ở chỗ khác không?” Quách Tĩnh hỏi ngược lại.
“Bình thường không phải đều như vậy sao, có gì không ổn à?” Hoa Kì nghi ngờ nói.
Quách Tĩnh ngậm lấy điếu thuốc nói: “Ơ, cậu chưa biết


Lamborghini Huracán LP 610-4 t