Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342175
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2175 lượt.
chỉ có thể chôn giấu phần lúng túng này ở trong lòng.
Trang Hào nắm chặt hông của Hoa Kì, dùng sức ép xuống, Trang Hào nhìn lưng bóng loáng của Hoa Kì, mặc dù không trắng như con gái, nhưng tuyệt không dư thừa, thân thể Trang Hào khẽ dựa lên trước, ôm Hoa Kì, hai người thân mật vô cùng thì Trang Hào đột nhiên thả tay xuống, nắm nhị đệ của Hoa Kì.
“Hoa tiểu cẩu, hình như anh chưa thấy em bắn bao giờ, em không cần giải quyết sao?” Trang Hào hiếu kỳ nói.
Hoa Kì ngượng ngùng nói: “Em đều tự mình lấy sau.”
“Vừa hồi tưởng cảnh tượng đó vừa tự mình lấy sao?” Trang Hào trêu ghẹo nói.
Hoa Kì ừ một tiếng không hề trả lời nữa, đây là lần đầu tiên cậu kích động muốn nhanh lên kết thúc một chút.
Hoa Kì bắt đầu gia tăng tốc độ, mà Trang Hào lại nắm cái đó của cậu nhanh chóng triệt động lên, Hoa Kì thoải mái hơi híp mắt lại, chốc lát liền cảm nhận được sắp bắn ra, không khỏi hô: “Dùng sức, nhanh lên một chút. . . . . .”
Trang Hào sáng tỏ, đồng thời cũng tập trung tinh thần, anh nghĩ cùng Hoa Kì.
Mấy phút sau, Hoa Kì cùng Trang Hào đồng thời rên lên một tiếng, liền thở hổn hển không nhúc nhích.
Trang Hào ôm Hoa Kì ngồi một lát, rụt tay lại nói: “Tắm một chút đi.”
Hoa Kì ho khan mấy tiếng, đứng ở bên cạnh Trang Hào cúi đầu, Trang Hào thấy cậu có chút thẹn thùng, cười giỡn nói: “Em cũng biết thẹn thùng?”
“Nào có, em chỉ mệt mỏi.” Hoa Kì cứng miệng, không để ý tới tắm liền mặc quần ngủ định mở cửa chạy ra ngoài, nhưng cửa đẩy ra, Hoa Kì liền sững sờ ở cửa, bởi vì lúc này ngoài cửa đang đứng hai người, tựa vào trên tường chống tay cười đùa.
Chương Thỉ cùng Quách Tĩnh liếc mắt nhìn nhau, nói: “Người này, ban ngày liền đập pháo, hai người đói khát bao nhiêu hả?”
Quách Tĩnh vội vàng phụ họa: “Anh biết cái gì, tôi cùng anh ta chạy đường dài lâu như vậy, nghẹn sắp chết rồi, trở lại còn không thể tới trước mấy lần?”
Trang Hào vẫn lau người như cũ, đưa lưng về phía bọn họ nói: “Hai người tới có chuyện gì?”
Chương Thỉ nhìn Hoa Kì nhíu lông mày, du côn cười nói: “Đương nhiên có chuyện rồi, anh tới mời Hoa Kì trở về nhà tắm Ngũ Hành, kỹ thuật của cậu ấy, sư phụ tắm kỳ bình thường không so được.”
Hoa Kì còn chưa lấy lại tinh thần từ trong khiếp sợ, ai ngờ Chương Thỉ lại ném ra một quả boom tấn nện trên đầu của cậu, vào lúc này cậu có chút mơ hồ, có chút không biết làm sao.
“Hoa Kì sẽ không về.” Trang Hào lên tiếng uyển cự lời mời của Chương Thỉ.
Chương Thỉ thở dài nói: “Em cũng đừng vội vàng từ chối anh, nghe anh nói hết lời rồi làm quyết định.”
“Không cần, chỉ cần Ngũ Hành còn là của Bàng Suất, Hoa Kì không cần trở về, em ấy ở chỗ này không thiếu ăn không thiếu mặc, không cần phần tiền này cũng chẳng sao.” Trang Hào cầm chậu nước lên từ trên đầu tưới xuống.
“Ca, anh nghe Chương Thỉ nói hết lời, hơn nữa em cảm thấy Hoa Kì cũng không thể rãnh rỗi như vậy hoài đi?” Quách Tĩnh sớm biết Chương Thỉ muốn nói cái gì, đương nhiên cảm thấy không có chỗ xấu, vừa đúng Hoa Kì cũng vụng trộm nhờ mình tìm việc làm, đây không phải là đi mòn cả giày tìm không ra, không tốn chút công thì tìm được sao?
“Đúng vậy.” Chương Thỉ tiếp lời, nghiêm túc nói: “Em mới vừa nói nếu Ngũ Hành còn là của Bàng Suất, em sẽ không để Hoa Kì đi, vậy nếu như Ngũ Hành đã không phải là của Bàng Suất, em có để Hoa Kì đi hay không?”
Thua Kêu Ba
Đưa đi Chương Viễn rồi, Chương Thỉ làm anh họ liền trở thành tâm phúc của cả nhà Chương Viễn, mẹ Chương Viễn tâm lực quá mệt mỏi, chuyện trong nhà toàn bộ giao cho Chương Thỉ.
Đón lấy đoàn xe Chương Viễn lưu lại, Chương Thỉ dứt khoát tiến hành cải cách, rất nhiều tài xế lâu năm đi theo Chương Viễn bị xa thải, thay đều là mấy khuôn mặt xa lạ. Về phần một phần nhỏ người lưu lại, đều ở đây vụng trộm chờ đợi nhìn trò hay của Chương Thỉ.
Bọn họ muốn nhìn Chương Thỉ xấu mặt, không thể nghi ngờ cũng là vì khoản nợ Chương Viễn thiếu không phải có thể trả sạch một ngày hay hai ngày.
Thời gian ngày lại ngày trôi qua, bọn họ không thể như nguyện thấy Chương Thỉ làm trò hề, ngược lại thấy Chương Thỉ thuyết phục từng chủ nợ, tiền không cần phải trả gấp, mà đoàn xe lúc này cũng có buôn bán mới.
Hoa Kì vừa nói như thế, Trang Hào lại giãn lông mày, mỉm cười nói: “Trở về đi thôi, dù sao để cho em cứ đợi như vậy cũng không phải chuyện tốt, đàn ông tóm lại phải có công việc.”
Hoa Kì ở trong lòng cầu nguyện Trang Hào đồng ý, khi anh thật sự đồng ý, Hoa Kì không nhịn được đưa tay ôm bờ vai của anh nói: “Vậy em đi trở về, nhớ em cứ tới nhà tắm nhìn em.”
Trang Hào híp mắt cười, ánh mắt rất dịu dàng.
“Haiz, tôi nói hai người các cậu có thể đừng ghê tởm như vậy sao?” Chương Thỉ uống cạn trà trong ly, cười nói: “Mặc dù tôi cũng thích người đàn ông, nhưng không chán ngán giống hai người các cậu như vậy, ghê tởm chết đi được.”
Quách Tĩnh ở một bên buồn cười nói: “Có đôi lời nói như thế nào nhỉ? . . . . . . Ai. . . . . . Trong lúc nhất thời không nghĩ ra.”
“Không nghĩ ra thì đừng nghĩ nữa.” Chương