XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342157

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2157 lượt.

ua quá đi, đã già cả rồi còn ì nhèo cái gì, được rồi, phía sau anh cố sống cho tốt, anh em nhìn trong lòng cũng thoải mái.”
“Có nghĩ về sau làm gì chưa?”
Trang Hào suy nghĩ một chút nói: “Bây giờ còn không biết, chuyện tương lai tương lai lại nói.”
“Nếu như cần anh giúp một tay cứ mở miệng.”
Trang Hào nghe vậy nghiêng đầu nhìn Chương Thỉ, cười nói: “Lời này nghe quen tai, hình như trước kia tôi cũng nói giống vậy.”
“Ừ, lúc anh mới ra tù.” Chương Thỉ bình tĩnh nói.
Trang Hào hít sâu một hơi, nói: “Có mấy lời trước kia vẫn không nói, anh có cảm thấy từ lúc anh ra tù thì như biến thành người khác không?”
“Ừ, anh xác thực đã thay đổi.” Chương Thỉ xem thường ngẩng đầu lên, ngước nhìn tòa nhà Ngũ Hành nói: “Trước kia luôn cảm thấy có thể sống là tốt rồi, mà hiện tại lại không nghĩ như vậy.” Chương Thỉ cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt Trang Hào nói: “Anh đi ra nhìn các cậu ai cũng sống tốt như vậy, trong lòng rất khó chịu, cho nên, anh nghĩ anh cũng có thể như vậy.”
“Bây giờ anh làm được.” Trang Hào giơ tay lên khoác trên bả vai Chương Thỉ, dùng sức bóp: “Hiện giờ trừ Bàng Suất, chỉ có anh là người tốt nhất, Khu Nam Sơn không còn Chương Viễn, khu Hướng An không còn Trang Hào.” Trang Hào lộ ra nụ cười châm chọc, thuận miệng nói một câu: “Xem trọng đoàn xe của tôi.”
Chương Thỉ ngẩn ra: “Cậu biết?”
Trang Hào nghiêng đầu mỉm cười: “Ừ, trước khi tôi bán đoàn xe đã biết người mua.”
Chương Thỉ sáng tỏ: “Cậu yên tâm, đoàn xe ở trong tay anh chỉ có thể tốt hơn.”
“Tôi tin anh.” Trang Hào rút tay khỏi bả vai Chương Thỉ, cười nói: “Tôi đi, Hoa Kì vẫn chờ.”
“Đi đi, có thời gian tới đây, hai anh em ta hàn huyên một chút.”
Trang Hào ngẩng đầu lên, thở dài nói: “Gần đây sợ rằng không được, về sau hãy nói.” Trang Hào bước đi thật nhanh về phía Hoa Kì vài bước, sau đó dừng lại nói với Chương Thỉ: “À đúng rồi, anh có đi thăm Chương Viễn thì nhớ thắp nén hương giúp tôi.”
Chương Thỉ không đáp ứng, đứng tại chỗ nhìn chăm chú vào bóng lưng Trang Hào rời đi, ánh mắt ấy khó có thể suy nghĩ.
Trang Hào đi tới bên cạnh Hoa Kì cậu liền khẩn trương nói: “Anh và Chương Thỉ nói gì vậy?”
Trang Hào vừa đi vừa nói: “Không nói gì, tán gẫu chút việc nhà mà thôi, thế nào?” Trang Hào nghiêng đầu, nhướng mày cười cười mà nói: “Lo lắng à?”
“Không phải là vậy sao, sợ anh đánh nhau với y.”
Trang Hào cười nói: “Đều là người lớn rồi, còn động một chút là đánh nhau, em cho rằng anh là em à?”
“Em sợ mà, dù sao Chương Thỉ. . . . . .” Hoa Kì nuốt nửa đoạn còn lại xuống, theo Trang Hào từ từ đi về phía trước.
Trang Hào lấy điếu thuốc từ trong túi, ngậm lên môi nói: “Người như anh rất tin vào số mệnh, cái này gọi là định mệnh an bài, giống như em, định mệnh an bài nhất định sẽ đến quyến rũ anh.”
“Hả? Em đây mà cũng coi là quyến rũ á? Rõ ràng là quấn chặt lấy.” Hoa Kì nửa đùa nói.
Trang Hào cười hì hì: “Bản thân cũng biết mình sống chết dây dưa sao?”
“Em tự biết rõ.” Hoa Kì cợt nhã vươn tay vòng qua cánh tay Trang Hào, dùng sức ôm.
Trang Hào không hất tay của cậu ra, ngược lại đương nhiên đón nhận, mặc kệ trên con đường này có người hay không, hai người cứ ôm lấy cánh tay nhau một đường đi về phía trước, sắp đến giữa đường cái thì Hoa Kì đưa tay muốn đón xe taxi lại bị Trang Hào ngăn lại.
“Không bắt xe à?”
Trang Hào híp mắt cười, đưa tay chỉ một bãi đậu xe ven đường nói: “Anh lái xe tới.”
“Anh lái xe tới? Vậy sao dừng nơi này?” Hoa Kì ghé đầu nhìn bãi đỗ xe lại không thấy chiếc xe Trang Hào hay lái.
“Anh đổi xe, vì mặt mũi cũng chỉ có thể dừng ở nơi này.” Trang Hào rút cánh tay ra, nói: “Chờ anh một chút.” Trang Hào bước nhanh vào bãi đậu xe.
Hoa Kì đứng ở ven đường chờ, chốc lát Trang Hào thế mà lại đạp một chiếc xe đạp từ bãi đỗ xe đi ra ngoài, Hoa Kì trợn to cặp mắt, khi anh đạp xe dừng ở bên cạnh mình thì kinh ngạc nói: “Xe đạp á?”
“Sao? Xe đạp không phải xe à?” Trang Hào hơi lúng túng, gãi gãi đầu nói: “Lên đây đi, anh chở em đi ăn cơm.”
Hoa Kì nhìn ra Trang Hào lúng túng, vội vàng đi vòng ra phía sau tách chân ngồi lên.
“Ngồi vững, lâu rồi anh không có đạp xe.” Trang Hào dùng sức đạp bàn đạp.
Hoa Kì nâng đôi tay khoác hai bên hông anh, trong lòng hơi đau đau nói: “Anh bán luôn xe rồi?”
“Ừ.”
Hoa Kì muốn nói lại thôi, suy nghĩ trong chốc lát mới mở miệng nói: “Ca, chúng ta đi ăn gì?”
“Em muốn ăn gì?”
Hoa Kì nói: “Xiên nướng được rồi, tiết kiệm tiền còn ăn ngon.”
“!@#$%$@, em thật sự coi anh là quỷ nghèo à? Một bữa cơm anh còn keo kiệt.” Trang Hào trêu ghẹo nói.
Hoa Kì chậc một tiếng: “Em thật sự muốn ăn xiên nướng, đã bao lâu rồi chưa ăn, nhớ tới liền thèm.”
“Em chắc chắn chứ?”
“Dĩ nhiên xác định, chúng ta tuốt ống làm việc.”
“Đúng vậy, vậy thì xiên nướng đi.” Trang Hào ra sức đạp, gió nhẹ thổi vào mặt anh lại khiến anh không tự chủ được nhếch miệng, ngay cả khi không có cam lòng nhưng lúc này anh lại có cảm giác yên tỉnh nhẹ nhõm.
‘Ngọt như mật, em cười thật ngọt ngào, giống như đóa hoa nở trong gió xuân, nỏ trong gió xuân. Ở nơi nào,