Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342099
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2099 lượt.
chén cơm cho Trang Hào, lúc đưa tới, Trang Hào cầm chén cơm nói với Quách Tĩnh: “Tối nay cậu ở đâu?”
Quách Tĩnh sửng sốt: “Dĩ nhiên là chỗ của anh.”
“Không có chỗ.” Trang Hào rất đương nhiên nói ra ba chữ này.
Bàng Suất nhân cơ hội phụ họa: “Không sai, không có chỗ cho cậu ngủ đâu.”
Quách Tĩnh khổ sở nói: “Tôi cũng không còn nơi để đi rồi, mọi người đều là đàn ông, chen một chút là được thôi.”
“Vậy cậu ngủ gần cửa đi.” Trang Hào không đuổi Quách Tĩnh đi: “Vợ tôi ngủ trong cùng, tôi ngủ ở giữa, Bàng Suất ngủ bên cạnh tôi.”
Bàng Suất không cam lòng: “Vậy cũng không được, tôi phải nằm cạnh Hoa tiểu cẩu mới ngủ được.”
Dũng Khí.
Bốn đàn ông chen chúc trong căn phòng không tới 25 mét vuông, đúng lúc trời mùa hè nóng nhất, dù mở cửa và cửa sổ cũng không cảm thấy chút mát mẻ. Nóng đến bốn người ai cũng không ngủ được, đặc biệt là Hoa Kì, bị Trang Hào và Bàng Suất kẹp ở giữa, trong lòng nóng ran khó nhịn. Cậu thầm tính, đã ít nhất ba bốn ngày không làm chuyện đó rồi.
Lúc này, điện thoại của Quách Tĩnh đột nhiên vang lên, hắn nhận điện thoại nghe một lát liền ngồi dậy, sau khi mặc quần áo nói đơn giản đôi câu rồi rời đi.
Trong phòng đột nhiên thiếu một người liền thoáng không ít, Bàng Suất xê dịch ra gần cửa, thoải mái nói,”Vừa rồi suýt bị nóng chết.”
Hoa Kì thuận miệng đáp: “Tôi cũng thế.” Nói xong, Hoa Kì quay đầu liếc nhìn Trang Hào, chỉ thấy anh nhắm mắt lại có vẻ tương đối nhẹ nhõm.
Hoa Kì bất đắc dĩ nói: “Trước kia cũng vậy, anh không chú ý sao?”
Trang Hào không tiếp đề tài, mà tiến tới hôn lên mặt Hoa Kì một cái: “Ngủ, ngày mai phát lương, buổi tối dẫn em đi ra ngoài ăn ngon.”
Hoa Kì gật đầu một cái: “Được.”
Cuộc sống ngày ngày trôi qua như vậy, trừ thỉnh thoảng gặp phải một số chuyện nhỏ còn lại đều có vẻ bình thản vô thường. Hoa Kì vẫn cảm thấy, con người nên sống như thế, cả ngày vắt hết óc nghĩ chuyện kiếm nhiều tiền quá mệt mỏi đúng không? Chẳng dễ gì được sống với người mình thích, như thế mới hạnh phúc, không phải sao?
Hạnh phúc ở trong lòng mỗi người đều có định nghĩa khác nhau, trong lòng Hoa Kì, hạnh phúc là không có khổ tận cam lai, cứ an bình sống yên ổn là được.
Nhưng mà, Bàng Suất không thừa nhận đó là hạnh phúc, trong mắt hắn hạnh phúc là có tiền tiêu, có con gái bồi, ra cửa lái xe về biệt thự, đây mới gọi là hạnh phúc.
Nếu sự thật là vậy, chắc sẽ có người nói Bàng Suất nông cạn? Thật ra thì suy nghĩ của Bàng Suất không phải không ổn, cùng làm được coi là thực tế, thứ mỗi người theo đuổi đều không giống nhau, không cần dùng suy nghĩ của mình để đánh giá người khác.
Nông cạn, không thể nói ra khỏi miệng đơn giản như vậy.
Về phần hạnh phúc của Trang Hào, Hoa Kì không biết, cậu đã từng len lén nghiên cứu nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Nhưng mà, hạnh phúc có thể nói cách khác là ——sống thật tốt.
Thời gian luôn trôi qua thật nhanh, chỉ chớp mắt Bàng Suất đã ở chỗ Trang Hào một tuần. Ban ngày đi bệnh viện, tối lại đến chỗ Trang Hào tranh chấp đôi co với nhau. Nói cho cùng vẫn là đối thủ, dù quan hệ có chuyển biến tốt nhưng gặp mặt vẫn phải đấu, thời gian an tĩnh duy nhất đại khái chỉ có buổi tối lúc ngủ.
Tối hôm đó Bàng Suất nói với Trang Hào, Hoa Kì ngày mai hắn sẽ về thành phố cũ, vì kỷ niệm khoảng thời gian đặc biệt này, hắn đến nhà hàng mua vài món ngon về, coi như làm tiệc tiễn đưa.
Qua ba tuần rượu, ba người bao gồm cả Hoa Kì đều uống say như chết. Khi tỉnh lại Trang Hào đã đi làm, mà Bàng Suất ở nhà với Hoa Kì, không có chuyện gì ngồi tán gẫu.
Bàng Suất đi tàu chín giờ tối xuất phát, cho nên cũng không cần gấp gì.
Bàng Suất nói bây giờ là thời khắc nguy nan, ba mẹ mình có thể đi giường nằm, mình chỉ có thể ngồi ghế cứng, quá mức khác cuộc sống trước kia, chênh lệch cứ như mực nước sông với mặt biển, tiết kiệm tiền là chuyện hắn muốn làm nhất bây giờ.
Nhưng tiền không có dễ tiết kiệm như vậy, ngày hôm qua Bàng Suất đi dạo phố một chút, mua ít đặc sản cho thân thích ở nhà, có câu nói, đừng xem thường quan hệ, nói không chừng ngày nào đó cần đến những người khác giúp.
Thân thích và bạn bè không khác nhau mấy, đều phải cần phải duy trì.
Bàng Suất và Hoa Kì câu được câu không trò chuyện, trò chuyện một hồi liền khôi phục bộ dáng vốn có, cứ nhắc lại chuyện cũ rồi cảm thán duyên phận.
Hoa Kì cảm thấy những lời này quá quen tai, xem như gió thổi không để trong lòng.
Mà lúc này, Bàng Suất vỗ cái bụng của mình nói: “Mấy ngày này bị cậu nuôi mập rồi, nhìn bụng tôi này, trước kia còn có thể nhìn thấy cơ bụng, bây giờ là một đống mỡ.”
Hoa Kì cười trộm: “Đó là do anh già rồi.”
Bàng Suất cãi lại nói: “Cậu chưa nghe nói đàn ông 31 là cành hoa, tôi và Trang Hào sấp sỉ nhau, đều là lúc phát ra mị lực của phái nam.”
Hoa Kì không cãi lại, gật đầu: “Điều này tôi tin, anh vẫn rất có vị đàn ông.”
Bàng Suất được Hoa Kì khen như vậy liền vui vẻ nói: “Thật tinh mắt, anh cậu chính là đàn ông đích thực, mị lực vô hạn.”
Hoa Kì cười