Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342071
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2071 lượt.
ng miệng động hăng hái hơn, phát ra tiếng vang xì xụt.
"Mả mẹ nó. . . . . . Cậu chậm một chút, thiếu chút nữa bắn rồi." Trang Hào nhắm mắt lại nói.
Hoa Kì rất nghe lời, từ từ hãm tốc độ, tiếp phun ra nhị đệ của anh, lúc ngẩng đầu lên, trong miệng tích đầy nước miếng, cậu hơi ngửa đầu, yết hầu trượt lên trượt xuống nuốt hết toàn bộ.
Hoa Kì dừng lại không làm nữa, cả người Trang Hào giống như bị tước đoạt linh hồn, anh thúc giục: "Làm gì vậy? Nhanh."
Hoa Kì cũng không lên tiếng, lần nữa cúi đầu, lần này cậu không tiếp tục giúp anh ngậm nhị đệ, mà là hạ thấp người, cả đầu chôn dưới người anh, vươn lưỡi mút một viên cầu, viên cầu kia theo quán tính, nâng lên trên, sau đó lại rơi xuống.
Hoa Kì xê dịch thân thể về sau, dò xét cẩn thận viên cầu của Trang Hào, rất lớn. . . . . . Có quan hệ rất trực tiếp tới nhị đệ của anh, nơi này đựng không ít hàng tích trữ đi? Hoa Kì vui mừng, hé miệng một hớp nuốt vào trong miệng.
"A. . . . . ." Trang Hào buồn bực rống một tiếng.
Trước kia Hoa Kì không biết, thì ra viên cầu này chơi vui như vậy, nước miếng tràn ra, trơn trợt không chảy xuống. Hai khỏa cầu mặc cho Hoa Kì thưởng thức, bên trái bên phải, bên phải bên trái, 1-2-3-4, một lần nữa.
Phía dưới truyền đến khoái cảm làm cho Trang Hào giãy dụa thân thể, không thể nhịn được nữa ngồi dậy, đỏ mặt nói: "Cậu, nằm xuống."
Hoa Kì nhìn anh một chút, nghe lời nằm ngửa xuống giường, mà Trang Hào đứng dậy quỳ trước mặt cậu, một tay anh nhấc súng, đến gần miệng Hoa Kì thì dặn dò: "Đừng có dùng răng đấy, nếu không ông đây giết chết cậu."
Hoa Kì không lên tiếng, khẽ mở miệng.
Trang Hào không nhịn được, vác súng liền đâm vào, anh hưởng thụ cảm giác ấm áp khiến anh muốn ngừng mà không được.
Trang Hào triển khai thế công, cái mông trước sau động mạnh, như máy đóng cọc đâm vào bên trong.
Hoa Kì cũng học thông minh, nằm ngửa thuận theo nhị đệ của anh, cổ duỗi dài, hầu kết áp về phía sau, khiến cho lối đi càng thông thuận.
Trang Hào càng động càng mạnh, chợt mở miệng nói: "Chặt chút, quá lỏng."
Hoa Kì lập tức ngậm kín miệng.
"Đúng, cứ như vậy, mẹ. . . . . . Thật Cmn thoải mái." Trang Hào cuồng liệt đâm.
Trang Hào mãnh liệt đâm năm sáu phút, mồ hôi theo ót chảy xuống, có mấy giọt chảy qua mắt, anh giơ tay lau mồ hôi rồi duỗi hai tay ôm lấy đầu Hoa Kì, lại bắt đầu một hồi chạy nước rút.
Cốc cốc cốc. . . . . . Cửa phòng bị gõ vang, kèm theo là tiếng của Vương Văn Đào: "Ca, anh có ở bên trong không?"
Hoa Kì bị dọa tay chân luống cuống, ngước mắt nhìn Trang Hào, hừ hừ mấy tiếng.
Trang Hào vội vàng hạ thấp giọng, nhỏ giọng nói: "Dkm cậu, đừng nói chuyện, nếu không về sau không chơi cậu nữa." Trang Hào hung hăng trừng cậu một cái.
Hoa Kì vội vàng mở trừng hai mắt, không lên tiếng.
Trang Hào thở phào nhẹ nhõm, lớn tiếng nói: "Chuyện gì?"
"Anh ở bên trong cà? Em còn tưởng anh đi rồi." Vương Văn Đào cười nói: "Ca, anh còn chưa tắm xong sao?"
Trang Hào thả chậm tần suất, điều chỉnh hô hấp: "Chưa, chút nữa."
"Chà xát tắm rửa mà cần thời gian dài như vậy?"
Trang Hào cúi đầu nhìn Hoa Kì, vừa khéo thấy Hoa Kì cười, tức giận, Trang Hào nâng cao nhị đệ hung hăng đâm xuống, Hoa Kì nôn một tiếng thiếu chút nữa phun ra, Trang Hào đầy khẩn trương, tay ôm Hoa Kì lại dùng sức.
"A. . . . . . Cái đó. . . . . . Cái đó, tôi đang mát xa, mới vừa rồi ngủ quên, nhờ thằng nhãi cậu đánh thức đấy." Trang Hào nói láo không đỏ mặt.
"Đúng rồi, mới vừa rồi mẹ anh gọi tới, nói khuya nay anh về nhà ăn sủi cảo."
Trang Hào tiếp tục rút ra cắm vào: "Không về, mỗi lần bà ấy chỉ biết bọc rau hẹ trứng gà, tôi không thích ăn."
"Này cũng đúng, anh thích ăn thịt ha." Vương Văn Đào ở ngoài cửa cười to, sau đó nói: "Ca, vừa rồi em nghe bà xã em nói hôm nay anh làm thằng cháu Chương Viễn kia tức xanh cả mặt hả."
Không đề cập tới Chương Viễn còn may, vừa nhắc tới người này, Trang Hào liền không tự chủ cúi đầu, nhìn Hoa Kì ở phía dưới đang bị mình chơi miệng, bĩu môi cười nói: "Chơi với ông đây, hắn còn non lắm."
"Nói cũng đúng ha, chỉ là không có lần sau, đầu năm nay có vay tiền, mượn xe, mượn quần áo, lần đầu tiên em thấy có người mượn vợ đấy." trong giọng nói Vương Văn Đào mang theo buồn bã.
Hoa Kì vừa nghe, liền hiểu toàn bộ, thì ra là người đàn bà kia là diễn viên Trang Hào mời tới a, cậu vội vã giương mắt nhìn lên trên, chớp chớp, trong ánh mắt là nụ cười.
Trang Hào muốn diễn trò khiến Hoa Kì chết tâm, dù sao mình thích con gái, hôm nay bị Vương Văn Đào nói lộ nội tình còn chưa nói, nhị đệ của mình lại còn đang hưởng thụ trong miệng Hoa Kì, tình cảnh này quả nhiên là châm chọc.
"Cút mẹ đi, chú để cho ông đây mượn thì nhanh cút cho tôi, nghe chưa?" Trang Hào quát um lên.
Vương Văn Đào ở ngoài cửa bĩu môi: "Vậy được, không có chuyện gì thì em về nhà, ngày mai gặp mặt em mang sủi cảo thịt cho anh, để anh ăn đỡ thèm."
"Cút."
Không khí liền yên tĩnh trở lại, Trang Hào cúi đầu chăm chú cùng Hoa Kì nhìn lẫn nhau.
Trang Hào bĩu môi một cái: "Cậu muốn cười cứ cười, ông đây đùa chơi c