Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.

tất cả những điều đó hoàn toàn không sao hết, bởi những ngày tháng ấy không còn bao lâu nữa sẽ chấm dứt. Cuối cùng cô cũng có thể mua được nhà và đã đến lúc nói lời tạm biệt với những bất tiện của việc thuê nhà.
Mặc dù ban đầu đã thống nhất với Trình Hạo là “chỉ được xem không được mua” nhưng sở thích mua sắm bẩm sinh của phụ nữ lúc nào cũng thường trực khiến Tiểu Lạc cứ đứng tần ngần lưu luyến trước đám vật dụng trong phòng.
“Chiếc đèn này trông rất ấm áp, thích hợp cho phòng ngủ lắm, mua một chiếc anh nhé?”
“Chiếc bình hoa tròn này trông thật đáng yêu, chỉ cần cắm một cành hoa rồi đặt ngoài phòng khách, vừa bước vào sẽ ngửi thấy hương thơm, mua một chiếc anh nhé?”
“Cái đệm lưng này được đấy, bông rất mềm lại êm, thật thoải mái, đặt trên ghế sô pha cũng hợp mà đặt trên giường ngủ cũng đẹp, mua một cái anh nhé?”
“Con búp bê này trông thật độc đáo, đặt trên kệ kính trông rất nghệ thuật, mua một con anh nhé?”

Mỗi lần nhìn thấy cái gì trông hay hay một chút là cô lại đứng ngắm hồi lâu, phát biểu ý kiến và cuối cùng đều kết thúc bằng một câu “mua một cái anh nhé?” Trình Hạo nhíu mày nói: “Trông em kìa, cứ như là muốn bê luôn cả cửa hàng này mang về nhà ấy. Biết thế này, trước khi ra khỏi nhà anh bắt em viết bản cam kết cho rồi.”
“Đi ngắm nghía mà không thu hoạch được cái gì thì làm sao mà thấy hiệu quả được.” Tiểu Lạc nhìn Trình Hạo bằng ánh mắt cầu cứu, hy vọng anh có thể “khai ân” cho cô một lần.
Trình Hạo đành rộng lượng: “Vậy thì chỉ được mua hai thứ trong khoảng một trăm tệ thôi.”
“Em biết rồi, em biết là chồng rất tốt với em mà, vừa rộng lượng vừa thấu tình đạt lý.” Tiểu Lạc mặt mày rạng rỡ nói.
Nếu không phải Trình Hạo kiên định ngay từ đầu và nhiều lần kiềm chế sở thích mua sắm của Tiểu Lạc thì chắc cô đã mua cả một đống đồ về nhà rồi.
Vì thế mà đàn ông đưa phụ nữ đi ngắm đồ cũng có cái lợi của nó, ít nhất thì cũng có thể ngăn cản được tính mua sắm bạt mạng của phụ nữ.
Cuối cùng Tiểu Lạc quyết định nhặt một chiếc đệm lưng in hình hoạt hình và một chiếc tạp dề có hình con lợn bỏ vào giỏ đựng đồ. Cô đặt tên cho chiếc đệm lưng là “người bạn viết lách của Tiểu Lạc”, còn tạp dề thì gọi là “người bạn bếp núc của Trình Hạo”.
Lúc đầu thấy Tiểu Lạc chọn chiếc tạp dề màu xanh có hình con lợn, Trình Hạo vui như mở cờ trong lòng nghĩ: Lẽ nào mua nhà rồi Tiểu Lạc cũng quyết tâm thay đổi mình trở thành nữ đầu bếp?!
Kết quả cô lại ướm tạp dề vào người anh rồi bình phẩm: “Chiếc này rất vừa vặn, đeo vào người trông rất có dáng của một đầu bếp chuyên nghiệp. Để tuyên dương anh mấy năm qua ngày nào cũng nấu cơm cho em, em quyết định mua cái tạp dề này tặng anh, hy vọng anh sẽ cố gắng phát huy để việc cơm nước nhà ta ngày càng bước lên một tầm cao mới!”
Tiểu Lạc nói như thật làm Trình Hạo dở khóc dở cười: “Anh có thể phát biểu một câu khi nhận giải được không?”
“Thôi khỏi. Mấy câu xin cảm ơn chương trình, xin cảm ơn anh X chị Y đã không còn mới nữa rồi.” Tiểu Lạc hào phóng nói.
“Câu mà tôi muốn nói khi nhận giải là: Liệu tôi có thể tặng lại món quà này cho cô Tiểu Lạc được không?” Trình Hạo cười nói.
“…” Đến lượt Tiểu Lạc không biết nên nói như thế nào.
Lúc xếp hàng thanh toán, điện thoại của Trình Hạo đổ chuông, anh nhìn vào màn hình điện thoại rồi quay ra nói với cô: “Ở đây ầm quá, anh ra ngoài nghe điện thoại đây.”
“Anh đi đi, cái tạp dề này em tặng anh, để em thanh toán là hợp lý nhất.” Tiểu Lạc cười “ha ha”.
Mãi cho đến tận lúc đã thanh toán xong mà vẫn không thấy Trình Hạo quay lại, Tiểu Lạc bồn chồn suy nghĩ, anh ấy nghe điện thoại sao mà lâu thế?
Tiểu Lạc xách túi chiến lợi phẩm đi ra ngoài, trời đã nhá nhem, vậy mà Trình Hạo vẫn còn đứng ngoài cửa nghe điện thoại.
“Nhanh nhanh lên nhé, tôi đang sốt ruột lắm, cảm ơn nhé!” Trình Hạo nói rất nghiêm túc rồi cúp điện thoại luôn. Anh vừa quay người lại thì thấy Tiểu Lạc, anh liền cố nặn ra một nụ cười: “Em ra đây từ lúc nào thế? Anh đang định đi vào trong kia tìm em.” Nói xong Trình Hạo liền đón lấy túi đồ trong tay cô.
“Ha ha, bị em bắt quả tang rồi nhé. Em ra được một lúc rồi, còn nghe thấy hết những gì anh nói.” Tiểu Lạc thấy Trình Hạo có vẻ căng thẳng liền cố tình trêu anh.
“Thế em có nghe được từ nào quan trọng không?” Trình Hạo mặt hơi biến sắc hỏi lại.
“Từ quan trọng mà em nghe được là “nhanh lên” và “cảm ơn”.” Tiểu Lạc không trêu anh nữa, nói thật những gì mình nghe thấy. “Có phải anh đang gọi cứu binh không?”
Trình Hạo thở phào như trút được gánh nặng: “Đúng thế. Nhưng mà mở mồm ra hỏi tiền người khác đúng là một việc khó khăn.”
“Đợi đến lúc chúng ta dọn về nhà mới ở thì dễ chịu rồi, khổ trước sướng sau mà.” Tiểu Lạc lạc quan nói.
***
Những chiếc đèn trên đường sáng chói như những con mắt của thành phố, Trình Hạo đạp xe đạp, còn Tiểu Lạc ngồi phía sau ôm chặt eo và tựa đầu vào lưng anh.
Khung cảnh ấy làm Tiểu Lạc cảm thấy như thời gian đang quay ngược trở lại, cô nhớ hình ảnh hồi còn học đại học, anh cũng chở cô trên chiếc xe đạp đi vòng quanh sân trường. Nhưng có