Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.

ến Tiểu Lạc cứng họng không nói được gì. Nhưng cứ nghĩ đến việc những con gái đã có chồng đều đeo một chiếc nhẫn ở ngón áp út bàn tay trái là Tiểu Lạc lại có thêm năng lượng để “già mồm đấu khẩu”: “Chẳng lẽ anh không nghĩ rằng chiếc nhẫn là biểu tượng linh thiêng sao? Nếu anh tự tay đeo nhẫn vào ngón áp út bàn tay trái của người con gái anh yêu thì người con gái đó sau này sẽ mãi mãi thuộc về anh. Nếu anh tặng em một chiếc nhẫn thì Tiểu Lạc này sẽ chính thức là người của anh.”
“Không trao nhẫn kim cương thì em cũng đã là người của anh rồi.” Trình Hạo vênh vênh tự mãn nói.
“Tiểu Lạc, em lại nghĩ quẩn gì vậy? Em mà còn gây sự vô cớ như thế này nữa thì anh cũng chẳng còn tâm trí vui vẻ mà lấy em nữa đâu. Còn nữa, anh xin em, lạy em đấy, đừng có bàn đến chuyện nhẫn cưới nữa có được không? Thứ đồ chơi đó thật sự anh chẳng thấy có gì hay ho cả. Hôm nay anh cũng tiện thể nói rõ luôn, việc anh mua nhẫn kim cương cho em, đó là ĐIỀU KHÔNG THỂ XẢY RA. Anh thấy mua thứ đồ chơi đó không bằng việc nấu cho em một bữa cơm ngon. Nhưng điều đó không hề dính dáng gì tới chuyện anh yêu hay không yêu em. Anh yêu em, em biết rõ điều đó mà.” Tính cách của Trình Hạo là như vậy, lúc ngang bướng thì anh chẳng hề chịu thua kém ai, khăng khăng giữ chính kiến của mình cho bằng được.
“ĐIỀU KHÔNG THỂ XẢY RA”, mấy chữ này như những chiếc kim nhỏ chọc thẳng vào quả bong bóng tự ái của Tiểu Lạc khiến mùi đồ ăn nóng hổi hấp dẫn trong bếp chẳng hề kích thích cảm giác thèm ăn của cô chút nào. Bây giờ, cô chỉ muốn bỏ chạy khỏi căn nhà sặc sụa “mùi thuốc súng”, chạy khỏi người đàn ông luôn miệng nói yêu cô mà lại không chấp nhận mua nhẫn cưới cho cô. Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng đi ra phòng khách rồi đẩy cửa chạy ra ngoài.
“Tiểu Lạc, em định đi đâu?” Tiểu Lạc lạnh lùng đóng sập cửa lại khiến câu nói của Trịnh Hạo bị “treo” lửng lơ ở phía sau. Cô bắt đầu trải qua lần bỏ nhà đi bụi đầu tiên.
***
Từ cửa nhà ra tới thang máy, Tiểu Lạc phải đi mất mười phút bởi vì cô bước một cách vô cùng chậm chạp, hơn nữa còn đi một bước lại dừng một bước, đi một bước mà quay đầu lại tới ba lần. Có điều, cho tới tận khi cửa thang máy mở ra và cô đã bước vào bên trong mà vẫn không thấy bóng dáng Trình Hạo đuổi theo.
Haizz, thì ra hiện thực và những cảnh trong phim khác nhau xa quá! Tiểu Lạc thầm cảm thán trong lòng.
Ra khỏi khu nhà trọ, Tiểu Lạc băn khoăn không biết mình nên đi đâu. Nếu như đi quá xa cô sợ sẽ lạc đường, không an toàn mà đi quá gần thì không đạt tới “cảnh giới” bỏ nhà ra đi như trong hai câu trong bài từ Dịch Thủy ca: “Gió hiu hiu hề, sông Dịch lạnh ghê –Tráng sĩ một đi chẳng trở về.”[3'>
[3'> Hai câu này Kinh Kha đọc khi từ biệt Cao Tiệm Ly để lên đường hành thích vua Tần là Doanh Chính. Cuộc chia tay diễn ra bên bờ sông Dịch.
Cô lượn quanh khu nhà đang thuê trọ mấy vòng, vô tình lại đi sang một khu nhà khác. Khu nhà này chính là nơi mỗi ngày khi đi qua, Tiểu Lạc đều không kìm được lòng mà ngẩng cao đầu ngắm nghía thỏa thích. Người cùng thuê trọ với cô trước đây – Trương Nghiêu đã có một căn hộ riêng tại khu nhà này.
Buổi tối, ngoài trời gió thổi có vẻ lạnh hơn, Tiểu Lạc cảm thấy thật cô đơn và lạnh lẽo biết bao.
Trời cao đất rộng, nơi đâu mới là nhà của mình? Đột nhiên, trong đầu Tiểu Lạc xuất hiện suy nghĩ thê lương đó. Nếu như có đủ tiền mua nhà, lúc ấy cô sẽ biến Trịnh Hạo trở thành khách thuê trọ kiêm người yêu. Đến một ngày nếu hai nguời cãi nhau, cô sẽ chẳng ngần ngại đuổi thẳng cổ anh ra khỏi cửa, như thế thật là oai phong biết bao!
Bây giờ, cô nhất thời kích động nên mới bỏ nhà ra đi, ngay cả một chốn để dừng chân cũng chẳng có, gọi điện thoại cho đồng nghiệp hoặc bạn bè thì lại sợ làm phiền họ vì dù sao việc xấu trong nhà cũng không nên để người ngoài biết. Có một câu nói thật chính xác với hoàn cảnh của cô lúc này: “Kích động chính là ma quỷ.”
Tiểu Lạc nghe thấy nhạc chuông điện thoại vang lên từ trong túi quần, không cần đoán cũng biết là cuộc gọi của Trình Hạo, bởi vì nhạc chuông là bài hát vô cùng vui vẻ của anh chàng ca sĩ Lâm Tuấn Kiệt mà cô cài đặt dành riêng cho Trình Hạo: “Sữa đậu nành không thể rời xa bánh quẩy, hãy để anh yêu em mãi mãi, tình yêu cần phải như vậy, thế mới là hạnh phúc ngọt ngào.”
Thế nhưng Tiểu Lạc không lôi điện thoại ra vì bây giờ cô không muốn nghe điện thoại của Trình Hạo, cô muốn “bơ” anh đi một lát. Vừa nãy sao chẳng thấy đuổi theo, giờ người ta đi xa mất tăm mất tích rồi mới hoảng lên... Phải để cho anh hoảng loạn một trận thì mới biết tầm quan trọng của cô như thế nào. Một chiêu nhỏ này, lo gì không đấu được anh.
Điện thoại tiếp tục vang lên nhạc chuông Sữa đậu nành bánh quẩy, Tiểu Lạc vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, kiên quyết không thèm nghe điện thoại.
Lúc trước, tình cờ nghe được bài hát này Tiểu Lạc rất thích liền dùng nó để cài đặt làm nhạc chuông dành riêng cho những cuộc gọi của Trịnh Hạo. Nhạc chuông này cô cài khá lâu rồi nhưng nghe mãi mà vẫn không thấy chán. Cô cảm thấy lời bài hát rất giản dị mà chân thành, đã biểu đạt trạng thái tình cảm nhẹ nh