Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.

uá mỏng manh. “Dừng... lại!”
“Ồ? Là đừng hay là đừng dừng lại?” Môi Lương Vũ Thành đã kề sát tai cô. Tai chính là khu vực nhạy cảm nhất trên cơ thể Lộ Dao, lời nói nhẹ nhàng kèm theo hơi thở ấm áp của Lương Vũ Thành như đang khêu gợi. Cô thừa nhận Lương Vũ Thành là một cao thủ tình trường chứ không phải “không háo sắc” như thiên hạ vẫn đồn đại.
Cuối cùng, Thẩm Lộ Dao không thể chống cự nổi sức hấp dẫn của Lương Vũ Thành, cô đành giương cờ trắng đầu hàng. Họ bắt đầu quấn lấy nhau, anh vày vò mái tóc của cô, dùng phần nhạy cảm nhất của mình cuồng nhiệt xông vào vùng cấm trên cơ thể cô. Trong suốt khoảng thời gian ấy, Lương Vũ Thành không hề nói một câu, còn cơ thể Thẩm Lộ Dao lại mềm mại nép dưới thân người anh.
Trận chiến lên đến cao trào rồi cũng dần kết thúc, lần đầu tiên cô cảm nhận được sự hưng phấn mà không phải người phụ nữ nào cũng có thể có được. Khi Thẩm Lộ Dao thuật lại thời khắc ấy cho Tiểu Lạc, cô chọn thủ pháp biểu đạt của một nhà văn nào đó: “Đoạn này tỉnh lược một số chi tiết quan trọng.”
Sau khi xong việc, Lương Vũ Thành không nói gì mà bước vào phòng tắm ngay cạnh phòng ngủ, để lại Thẩm Lộ Dao nằm trên giường hồi tưởng lại tất cả sự việc. Cô thầm nghĩ, liệu có phải mình đã bị lừa không? Hay anh ta cần tiền? Nhưng thực tế cô đâu có nhiều tiền bằng anh ta. Hay là anh ta đến với cô vì nhan sắc? Nhưng cô đâu đẹp tới mức nghiêng nước nghiêng thành. Thật ra, Lương Vũ Thành đã mê cô ở điểm nào chứ?
“Thôi đi, những cảm xúc vừa rồi đẹp thật nhưng mình chỉ là người tình trong sương mù của anh mà thôi. À không, ban ngày rồi thì làm gì có sương mù, vậy thì làm người tình trong ánh dương vậy.” Thẩm Lộ Dao không mấy kỳ vọng sẽ có bất cứ chuyện gì liên quan đến tình cảm xảy ra giữa hai người nữa nên tự an ủi mình như vậy.
***
“Em muốn đi đâu? Anh sẽ đưa em đi.” Lương Vũ Thành nói trong lúc đợi cô sửa sang lại quần áo.
“Em muốn về nhà.” Thẩm Lộ Dao trả lời.
Trên đường đi, Lương Vũ Thành không nói một lời làm cô càng thêm lo lắng không yên. Cô còn nghĩ, hay là những cử chỉ trên giường của cô ban nãy đã làm anh thất vọng? Trước đó, anh còn nói cô sẽ là người cùng ngắm cảnh với anh, vậy mà giờ lại chẳng buồn nói năng gì đã vội vàng đưa cô về nhà? “Vội vàng như khách qua đường, đến rồi lại đi”, câu nói ấy chợt xuất hiện trong đầu cô.
“Sau này... chúng ta còn gặp nhau nữa không?” Khi xe vừa đỗ, Thẩm Lộ Dao vội hỏi.
“Tất nhiên.” Lương Vũ Thành đáp lại với vẻ khẳng định.
“Vậy quan hệ của chúng ta bây giờ là gì?” Lộ Dao lại truy hỏi.
“Em cảm thấy là quan hệ gì thì nó là như vậy.” Lương Vũ Thành nói như ra lệnh.
Thẩm Lộ Dao không thể nào hiểu được mối quan hệ của hai người lúc này là gì. Là bạn ư? Không phải. Là tình nhân ư? Lại càng không. Cô là bạn gái của anh? Hình như cũng chẳng phải. Rốt cuộc, cô cũng không biết nữa.
Nhưng có một điều cô rất rõ đó là: cô đã yêu Lương Vũ Thành. Vì sau khi chia tay, cô bắt đầu thấy nhớ anh, nhớ giọng nói, nhớ dáng người, nhớ nụ cười nhạt nhẽo của anh, thậm chí nhớ cả nụ hôn và mùi cơ thể của anh.
Thẩm Lộ Dao bỗng dừng lại khi kể đến đây. Tiểu Lạc dường như cũng quên mất mục đích ban đầu mời Lộ Dao đi ăn cơm là muốn kết tóc xe duyên cho Giang Viễn Hàng mà cứ mải đắm chìm trong câu chuyện cùng tâm trạng biểu hiện rõ ràng trên nét mặt của Lộ Dao. Câu chuyện này vừa lãng mạn, vừa gay cấn, lại là vấn đề đang nổi cộm trong xã hội hiện nay. Vấn đề đó lúc này đây lại xảy ra với người bạn của mình, cô thật sự không thể nào tưởng tượng nổi.
“Tiếp theo thế nào?” Tiểu Lạc vội giục.
“Chẳng thế nào cả.” Thẩm Lộ Dao cố uống ngụm nước để che đi đôi má đang ửng hồng. Chỉ là đang thuật lại chuyện giữa cô và Lương Vũ Thành nhưng Lộ Dao cũng không thể giấu nổi những e thẹn của người con gái khi rơi vào lưới tình.
“Sau này hai người có còn gặp lại nhau không?” Tiểu Lạc vội hỏi.
“Tạm thời thì không nhưng mà anh ấy vừa gọi điện cho mình, hẹn tối mai mời mình đi ăn.” Niềm hạnh phúc của Thẩm Lộ Dao hiện trên cả khuôn mặt.
“Quan hệ của hai người để chuyên gia tâm lý như mình phán xét đi. Mập mờ không sáng tỏ, muốn nói khó mở lời. Đây là giai đoạn đầu đẹp nhất của tình yêu, cậu cứ từ từ tận hưởng đi.” Tiểu Lạc đứng từ góc độ của người ngoài cuộc để lý giải.
“Cũng gần giống như vậy đấy. Cậu miêu tả đúng thật nhưng sau này sẽ thế nào đây? Giúp mình dự đoán với!” Thẩm Lộ Dao đang nghiền ngẫm câu “Mập mờ không sáng tỏ, muốn nói khó mở lời” của Tiểu Lạc.
“Mình chỉ là chuyên gia tâm lý chứ có phải là bà bói đâu, bạn yêu. Nhưng mà theo linh cảm của mình thì tình cảm của hai người chỉ có phát triển lên mà thôi.” Tiểu Lạc đã hoàn toàn đẩy xa mối tơ duyên giữa Thẩm Lộ Dao với Giang Viễn Hàng. Không còn cách nào khác, ai bảo Lương Vũ Thành chủ động ra tay trước chứ!
Tiểu Lạc chợt nghĩ, giờ Lộ Dao đang toàn tâm toàn ý muốn ở bên Lương Vũ Thành nên trước mắt cô không thể tách họ ra được nên đành phải tìm đối tượng khác cho Giang Viễn Hàng thôi.
“Vậy thì tốt quá rồi! Tiểu Lạc, cậu đúng là ngôi sao may mắn của mình. Lần trước cậu nói mình sẽ gặp n


Insane