Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341874
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.
ở trường của chúng mình đi anh.”
“Khi nào chúng mình tóc bạc răng long rồi hãy nhớ lại chuyện ngày xưa ở trường, giờ tóc chưa bạc, răng chưa long, chúng mình phải biết trân trọng những gì ở hiện tại mà hướng tới tương lai.”
“Ây da, tương lai chính là chúng ta đều có công việc ổn định, có nhà đẹp, có xe đẹp và các con của chúng ta nữa…” Cứ nhắc tới tương lai, Tiểu Lạc không bao giờ quên kể đến vật chất và xếp ở vị trí đầu tiên bao giờ cũng là hai chữ “nhà đẹp”.
“Tiểu Lạc, em có biết hai điểm đẹp nhất của em là gì không?” Trình Hạo đột nhiên hỏi.
“Đáng ghét! Anh đừng nói chính là đây nhé?” Tiểu Lạc tỏ vẻ ngượng ngùng đưa tay chỉ vào ngực.
“Ui, cái đó của em thì nhắc tới làm gì chứ?” Trình Hạo chỉ vào ngực Tiểu Lạc rồi nói tiếp: “Anh cho rằng hai điểm đẹp nhất ấy là trong con người em cơ. Thứ nhất, em rất ưa hình thức, mỗi khi ra ngoài em luôn thận trọng ngắm mình trước gương tới nửa ngày trời. Thứ hai, em rất hay thêu dệt lên những giấc mộng đẹp, vừa nãy em dệt ra một tương lai hoàn mỹ quá, gì mà nhà đẹp, xe đẹp, nào là con mình nữa, những thứ đó hơi xa vời đấy. Chúng ta có thể từ từ thực hiện từng bước một thôi và hãy bắt đầu từ “nhà” đi.”
Tiểu Lạc chăm chú lắng nghe bởi cô đang rất hiếu kỳ không biết Trình Hạo sẽ đánh giá trên cơ thể cô phần nào là đẹp nhất. Hóa ra lại là điều này.
***
Bình thường Tiểu Lạc lên mạng luôn để “ẩn” nhưng bây giờ cô đã chuyển sang trạng thái đang online. Danh mục bạn bè trong QQ hầu hết đều là những biên tập tạp chí và những cây bút nghiệp dư cộng tác với các báo vẫn giữ liên lạc với cô thời đại học. Cô còn dự tính cứ bình thản “ôm cây đợi thỏ”, hy vọng chỉ cần lên mạng thì sẽ nhận được vô số các lời mời nhưng ngoài những cây bút của các kì báo hỏi cô những câu đại khái như “Bây giờ đang “cá kiếm” được bao nhiêu?” thì chẳng có bất cứ ai đả động tới việc mời cô viết bài. Dù sao cô cũng đã từng là một biên tập có chút danh tiếng của một tòa báo cơ mà, tại sao đến bây giờ chẳng có lấy một người hỏi han? Vì vậy mà Tiểu Lạc có chút tự ái.
“Biên tập và nhà văn có quan hệ mật thiết với nhau, đó là cùng hợp tác cùng hưởng lợi. Mấy năm nay, em không đả động tới viết văn rồi, ai còn nhớ tới em nữa chứ? Đó cũng là chuyện dễ hiểu thôi em ạ.” Trình Hạo an ủi cô.
Tiểu Lạc rời tòa soạn đã lâu, đến khi liên lạc với một số biên tập cũ, cô mới biết đa phần các tạp chí hầu hết đã thay đổi, thậm chí có những tạp chí đã ngừng xuất bản. Chỗ ở của cô cách xa thư viện, nếu muốn đến đó tìm hiểu về các tòa soạn thật không thuận tiện chút nào, lại còn phải mua thẻ để vào mạng đọc tin tức và download những đề tài cô yêu thích về rồi mới nghiên cứu được tỉ mỉ.
Ai cũng nói các cây bút nghiệp dư cộng tác với báo định kỳ là những người viết lách tự do nhưng trên thực tế họ lại không tự do chút nào, bởi vì khi viết còn phải căn cứ vào yêu cầu và văn phong của mỗi đề tài, tạp chí. Viết bài cho tạp chí cũng có rất nhiều rủi ro, không phải cứ viết bài là được duyệt ngay và bài viết ấy có thể phù hợp với tạp chí này nhưng không có nghĩa là phù hợp với tạp chí kia, có lúc Tiểu Lạc cũng phải viết không công. Hơn nữa, những bài viết gửi đi còn phải chờ mất một tháng xét duyệt, cộng với một tháng chờ được phát hành, phát hành xong một tháng mới nhận được tiền nhuận bút. Vị chi một bài viết nếu được chọn đăng thì nhanh nhất cũng phải chờ tới ba tháng mới nhận được tiền nhuận bút. Mất nhiều thời gian mà rủi ro lại cao, Tiểu Lạc lâu rồi không viết bài, dần dần lại bị các tờ báo lãng quên cho nên khả năng được đăng bài thấp hơn so với trước đây rất nhiều. Vì thế, mới thử làm lại nhà văn có hơn mười ngày thôi, cô đã cảm thấy ngột ngạt, bắt đầu phân vân tự hỏi có nên đi tìm việc khác hay không.
“Dậy, ra ngoài đi dạo thôi!” Mỗi tối ăn xong, Trình Hạo đều cố kéo Tiểu Lạc rời khỏi ghế, dẫn cô ra ngoài đi bộ.
“Ôi, vừa mới ăn xong, no lắm em không đi được.” Lúc đầu Tiểu Lạc lười biếng, luôn tìm mọi lý do để thoái thác.
“Ăn no rồi càng phải đi bộ, sẽ kích thích tiêu hóa tốt hơn đấy. Cả ngày em ngồi trước máy tính, chỉ có buổi tối mới là lúc em vận động. Hay là em muốn đổi tên thành “Lâm Đại Lạc”?”
Nhắc tới từ “đại”, cô liền ngoan ngoãn đứng dậy luôn. Từ ngày nghỉ việc đến này, Tiểu Lạc thật sự đã béo lên, lớp mỡ ở bụng đã dày hơn rất nhiều. Vì thế, cô không ít lần bị Trình Hạo đem ra trêu.
Mọi lần, khi Trình Hạo về tới nhà đều thấy cô đang ngồi trước máy tính tìm thông tin trên mạng, lần này cô đang tìm để mua một cái áo bơi. Nhưng tìm mãi mà vẫn không ưng được cái nào vì cô muốn mua chiếc áo liền thân, chứ không phải bikini.
Không biết từ khi nào phần bụng của Tiểu Lạc bắt đầu xuất hiện hai khối mỡ. Cô đứng trước gương gắng sức nín thở để phần bụng xẹp xuống và phẳng như cô người mẫu in trên áo, nhưng chưa được một phút, mới thở nhẹ ra thôi, hai khối mỡ ở bụng ngay lập tức lại trở về trạng thái ban đầu.
Tiểu Lạc bực bội dùng tay ấn ấn vào lớp mỡ dưới bụng, một cảm giác thất bại tràn ngập trong cô. Đúng lúc ấy thì Trình Hạo lại đẩy cửa bước vào.
Tiểu Lạc nhìn vào gương rồi