Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.

ời đang vây quanh chiếc bàn tròn lớn, vừa đánh mạt chược vừa nói chuyện vui vẻ. Trong những người vây quanh chiếc bàn đó có người thân của Trình Vịnh, cũng có đồng nghiệp và bạn bè của anh nữa.
Trình Hạo lễ phép bước tới chào hỏi người thân của anh Cả: “Cháu chào bác Cả, bác Hai, em chào anh Cả…” Đồng thời anh cũng giới thiệu Tiểu Lạc để mọi người làm quen. Lúc này, Tiểu Lạc cảm thấy Trình Hạo giống như thầy Chủ nhiệm, còn cô thì giống như học sinh chuyển trường, phải đối mặt với rất nhiều “bạn học mới” lạ lùng. Cô vừa nở nụ cười vừa chào lần lượt: “Cháu chào bác Cả, bác Hai, em chào anh Cả…”
Những câu hỏi của mọi người dành cho Tiểu Lạc chủ yếu xoay quanh “Cháu là người ở đâu?”, “Cháu làm nghề gì?”, “Lương được bao nhiêu?”. Đối với câu hỏi về “công việc” và “lương” thì Tiểu Lạc áp dụng câu trả lời của nửa năm về trước, đó chính là công việc ở một tòa soạn tạp chí giải trí, lương 3000 NDT. Trước khi cô đến đây, Trình Hạo đã dặn trước, nếu có ai hỏi về công việc thì tuyệt đối không được nói những từ như “viết lách”, “tác giả”, bởi vì ở huyện Z mọi người vẫn cảm thấy rất lạ lẫm với những công việc như thế, hoặc có thể nói là không chấp nhận được những loại công việc như thế này.
Mặc dù sau khi thất nghiệp, Tiểu Lạc dự định sẽ hiến dâng cả tuổi thanh xuân của mình cho sự nghiệp viết lách nhưng “hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình”, việc tạp chí Trí thức vui vẻ ngừng xuất bản, từ chối trả nhuận bút và trả lại bản thảo đã làm cô tổn thương và mất hết hứng thú viết văn. Thực ra, cô đã dự định nếu ai hỏi cô về công việc, cô sẽ trả lời là “dân SOHO” nhưng Trình Hạo nói họ hàng nhà anh ấy ngay cả “tác giả” cũng không thể hiểu được, vì thế càng không thể hiểu “dân SOHO[3'>” là gì. Cuối cùng cô đành phải nói những lời nói dối vô hại, lấy công việc trước đây ra làm lá chắn.
[3'> SOHO: viết tắt chữ cái đầu của cụm từ tiếng Anh “Small Office – Home Office”, tức là làm việc tại nhà.
Sau khi hỏi rõ công việc và tiền lương của Tiểu Lạc xong, mọi người lại chuyển sang hỏi Trình Hạo: “Tiểu Hạo à, tiền thưởng cuối năm của cháu được bao nhiêu vậy?” Người đặt ra câu hỏi nhạy cảm chính là thím Hai của anh.
Tiểu Lạc phát hiện ra, mỗi khi Tết đến mọi người quan tâm nhất đó là những chủ đề liên quan đến tiền. Các em nhỏ quan tâm nhất đến tiền mừng tuổi, còn người lớn quan tâm nhất đó là thu nhập.
“Không nhiều lắm ạ.” Thật ra, Trình Hạo vẫn chưa lấy được tiền thưởng Tết, Giám đốc của anh có thói quen phát tiền thưởng Tết vào ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ. Chưa đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Giám đốc kiên quyết giữ chặt tiền trong túi, giống như số tiền đó có thể sinh thêm lợi nhuận nếu mang theo bên mình vậy. Trình Hạo xin nghỉ trước nên không nhìn thấy bóng dáng của tiền thưởng Tết đâu cả.
“Vậy cụ thể là thưởng bao nhiêu?” Thím Hai vẫn rất có hứng thú nên tiếp tục hỏi.
“Năm nghìn ạ.” Trình Hạo suy nghĩ một chút, sau đó trả lời với số tiền thưởng Tết của năm ngoái. Kỳ thực cái gọi là tiền thưởng Tết cũng chính là tiền lương hai tháng, có lẽ là con số này.
“Đúng là cũng không nhiều.” Thím Hai lại so sánh: “Tiểu Vũ còn được thưởng Tết hai vạn. Cháu làm ở Bắc Kinh, thím nghĩ thế nào thì cũng phải được ba vạn chứ. Không phải cháu cố ý giấu đấy chứ?”
“Tiểu Vũ” mà thím Hai nhắc tới là con trai của thím ấy, tên là Trình Vũ. Trình Vũ là anh họ của Trình Hạo nhưng chỉ hơn Trình Hạo hai tháng tuổi, là một trong số rất ít những người bằng tuổi đỗ đại học và cũng là người có tài trong mắt mọi người của gia tộc họ Trình, từ nhỏ thành tích học tập đã rất tốt. Hai người đều được coi là những trụ cột tương lai của cả họ. Sau này hai người bọn họ không phụ lòng mong mỏi của mọi người, cùng thi đỗ đại học. Nhưng điều khác nhau là, Trình Hạo thì thi vào hệ chính quy của trường đại học trọng điểm, còn Trình Vũ lại thi vào chuyên ngành của một trường đại học của tỉnh. Hơn nữa, sau khi tốt nghiệp, một người chọn làm việc tại tỉnh nhà, còn một người lựa chọn bon chen nơi Thủ đô náo nhiệt.
Trình Hạo cảm thấy khó giải thích, anh nói sự thật, tại sao lại biến thành giấu giếm vậy? Mọi người trong thôn ai cũng cho rằng Bắc Kinh là một nơi tốt, có vẻ như cứ đến Bắc Kinh là đất ở đó như có vàng. Chỉ có những người đã thật sự đặt chân đến Bắc Kinh mới hiểu, công việc ở đó mặc dù có nhiều cơ hội phát triển nhưng không những chi phí sinh hoạt cao mà áp lực cuộc sống và công việc đều rất lớn, hơn nữa lương cũng không nhiều như mọi người vẫn nghĩ. Vì chi phí sinh hoạt cao nên dù lương mỗi tháng có là 5000 NDT thì cũng chỉ là người có thu nhập trung bình mà thôi.
“Haizz, lương của anh là năm nghìn. Năm nghìn đó anh nói là lương hai tháng, tiền thưởng ba vạn sáu mới là tiền thưởng Tết chứ.” Tiểu Lạc dùng cùi chỏ thúc nhẹ vào Trình Hạo, lại nháy mắt với anh, giúp anh giải vây. Tiểu Lạc không muốn người khác coi thường bạn trai của mình nên cô muốn nâng cao “tầm” của Trình Hạo lên.
“Ồ, đúng là như vậy.” Trình Hạo lúc này cũng thầm hiểu, anh trao cho Tiểu Lạc ánh mắt cảm động, nếu không có cô giúp anh nói dối, anh cũng không biết làm sao


XtGem Forum catalog