Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341630
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1630 lượt.
ch lại dựa vào anh, cô cẩn thận đem đầu tựa vào trên vai anh, giống như lúc còn bé cô thấy những hình ảnh hạnh phúc như thế này trên TV, cô khao khát cảm giác dựa vào và an tâm, không cần phải lo lắng điều gì.
Chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên một cách dồn dập, Hải Nhã giật mình hoảng sợ, mở ra xem, là mẹ gọi đến. lúc này là chính giờ hơn, mẹ rất ít khi gọi điện thoại đến vào giờ này, chẳng nhẽ có chuyện gì gấp?
Cô nhanh chóng nhận điện thoại, giọng nói ân cần của mẹ vang lên: “Hải Nhã, con ba ngày rồi không gọi điện thoại về nhà, có phải gần đây việc học quá bận không?”
Hải Nhã bỗng nhiên xuất hiện cảm giác có lỗi, ở trong suy nghĩ của cô, thật sự rất khó khắn mới thoát khỏi gia đình này để được tự do vui vẻ làm theo cách nghĩ của mình, trước mắt cô đang cảm nhận niềm vui, đều là do tự do và buông thả của mình mới có được.
Cô dịu dàng xin lỗi: "Xin lỗi mẹ, gần đây con có hơi bận."
Mẹ cười: "Có bận rộn nữa cũng nên chú ý đến thân thể, gì Trầm có gửi tổ yến cho Thư Lâm gửi cho con, nhớ nói người giúp việc nấu ăn nhé. Một mình ở bên ngoài, sức khỏe là quan trọng nhất. Bà của con nói mẹ nhắn lời với con, chúng ta tất cả đều rất tốt, cha con gần đây nhận được một mối làm ăn lớn, con cũng không nên áp lực quá lớn, Thư Lâm còn dây dưa lâu như vậy, con cứ lạnh nhạt với nó vài ngày, quá dính vào nó cũng không tốt.”
Xem ra cuộc làm ăn này không dựa vào nhà họ Đàm, nên giọng điệu nói chuyện cũng khác lúc trước rất nhiều. Về chuyện tổ yến, chắc Đàm Thư Lâm đã lấy đưa cho bạn gái mới của cậu ta rồi.
Hải Nhã nói chuyện cùng bà một lát, cúp điện thoại, phát hiện ra mình vẫn dựa trên vai Tô Vĩ, không biết tại sao, cô đột nhiên có cảm giác tội lỡi, vội vàng ngồi ngay ngắn lại, giống như ở nơi xa mẹ sẽ thấy được.
Tô Vĩ không nói gì, đưa cô khi về nhà, tay của anh cầm tay cô rất chặt, lần này cuối cùng cũng làm cô đau đớn, loại cảm giác này khiến cô không thể nào nói nên lời.
"Đến rồi." Tô Vĩ dừng ở trước chung cư, từ từ buông tay cô ra.
Hải Nhã chần chờ nói lời từ biệt: "Vậy, vậy. . . . . . Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Anh nắm chặt hai vai của cô, cúi đầu, ở góc độ này hình như so với mấy buổi tối trước có chút khác nhau, cô không thể nhận ra lùi về phía sau một chút, cảm giác được hơi thỏe của anh dường như phun trên môi cô, nhưng rất nhanh lại hướng lên phía trên, hai cánh tay đang nắm lấy vai cô cũng trở thành nâng hai gò má của cô.
Bờ môi của anh dừng lại trên trán của cô năm giây, rồi nhỏ giọng kêu cô một tiếng: “Hải Nhã.”
Cô đột nhiên có một sự chua xót không thể nào nói ra được, giang hai cánh tay lao vào lòng anh, cô nảy sinh một ý nghĩ rất độc ác trong đầu, dụi dụi trán trong ngực anh.
Dừng một lát, anh nói, nửa đùa: “Lau sạch vết dầu rồi à?”
Hải Nhã không nhịn cười được, nhẹ nhàng đấm anh một đám: "Sạch sẽ rồi, cảm ơn anh."
Hai tuần sau Đàm Thư Lâm đột nhiên gọi điện thoại cho cô, đắc ý nói: “Chúc Hải Nhã, quán của tớ đã tìm được chỗ, cậu không phải sợ có người lừa gạt tôi à? đến đây tận mắt nhìn cho biết!”
Hải Nhã thật sự cảm thấy rất kinh ngạc, cái người tên lão Duy đó cô cảm thấy không phải là người tốt, hơn nữa không phải là cô có thành kiến với anh ta, Bạn gái mới của Đàm Thư Lâm thật ra cũng không đứng đắn lắm, cô vẫn chắc chắn 5 vạn của Đàm Thư Lâm sẽ mất trắng, không ngờ cậu ta dừng 5 vạn đồng để thuê cửa hàng? Rốt cuộc là cửa hàng gì?
Cô suy nghĩ một lúc lâu, từ chối: “À, thuê được là tốt rồi, cậu cố lên, tớ đang bận, không đi được.”
Đàm Thư Lâm hăm dọa cô: "Cậu dám không đến? Nhất định phải đến!"
Cô cảm thấy thật là phiền: "Tớ không muốn đi, muốn đi học."
Cậu ta hét lớn lên: "Chúc Hải Nhã! Tôi mặc kệ! Cậu nhất định phải đến đây!"
Cô trực tiếp đem điện thoại bấm, tắt máy.
Ai ngờ sau khi tan học, từ xa cô đã thấy Đàm Thư Lâm đang đứng một cách nghiêm chỉnh bên cạnh chiếc Volvo trước cổng trường, từ lúc nào cô cũng không biết, cậu ta đã mua xe rồi, lại là Volvo. Sau khi tốt nghiệp phải về nhà, cậu ta thật sự quá lãng phí như vậy thật không đáng một chút nào, trở thành như vậy, gì Trầm cưng chiều cậu ta sau này nhất định phải chịu trách nhiệm.
Đàm Thư Lâm hôm nay mặc giống như ngôi sao vậy, tây trang thẳng tắp, cổ tay đeo đồng hồ thời thượng, có trời mới biết trước kia cậu ta hận nhất là những thứ này, bỏi vì da cậu ta dị ứng với kim loại, deo vào lập tức ngứa ngáy.
"Chúc Hải Nhã!"
Cậu ta đưa tay lên là hình cái loa hướng về phía cô gọi lớn, khiến tất cả mọi người xung quanh ồn ào nhìn về phía bên này. Hải Nhã chỉ cảm thấy vớ vẩn mắt thể diễn tới cực điểm, vội vàng chạy qua, nhỏ giọng nói: “Tớ đã nói không đi rồi mà?!”
"Lên xe!" Cậu ta căn bản không nghe, đắc ý búng tay, “Để cho cậu biết bản lĩnh của tôi.”
Hải Nhã bất đắc dĩ, thấy trước cổng trường sinh viên càng lúc càng nhiều, tiếp tục gây ầm ĩ sẽ chỉ khiến lời đồn nhiều thêm mà thôi, không còn cách nào khác đành phải lên xe.
"Cậu mở cửa hàng gì?” Cô hỏi.
Đàm Thư Lâm hơi mất tự nhiên: "Đến là biết."
Rất nhanh Hải Nhã đã biết lý do tại sao cậu ta không đượ