Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341674
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.
tuyệt với, những phiền chán và oan ức trong lòng cũng không biết đi nơi nào.
Cô uống hết ly rượu đó, kêu cô gái kia: "Thêm một ly nữa."
Cô gái kia cười híp mắt khen ngợi: "Cô vẫn uống được nữa à! Đừng uống quá nhanh, rượu này có tác dụng chậm."
Lúc này, Hải Nhã cái gì cũng không nghe được nữa, nàng cô ướng một hớp hết nửa ly rượu, người và cảnh vật trước mắt bắt đầu từ từ xoay tròn, trở nên mơ mơ hồ hồ. Bên cạnh có một người đàn ông đến gần cô, từ từ tiền gần lên vịn bả vai của cô, cô cũng không giận, chống cằm nhìn người ta cười khúc khích.
"Chúc Hải Nhã?" Có người lớn tiếng gọi cô, Hải Nhã phản ứng chậm rãi ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy Đàm Thư Lâm đang đứng cùng Lão Duy, cậu ta hình như đang xác định có phải cô không, híp mắt quan sát cô từ trên xuống dưới.
Sự hứng khởi bởi vì cồn và ảo giác trong nháy mắt biến mất, Hải Nhã Heiyer lạnh lùng quay đầu, làm bộ như không nhìn thấy.
"Mẹ nó, thật là cậu! Tại sao cậu lại một mình tới những chỗ như thế này?" Đàm Thư Lâm bước nhanh đi tới, bởi vì thấy có một người đàn ông đang ôm bả vai cô, vừa nhìn thoáng qua đã biết là có ý đồ bất chính, cậu giơ tay vỗ lên quầy: "Tránh ra!"
Người kia trở mặt: “Anh là ai?"
Đàm Thư Lâm lười nói với anh ta, nhấc cổ áo đem anh ta kéo ra, cảnh cáo: "Anh dám động tôi. . . . . . Người quen của tôi? !"
Cậu ta cao, sức khỏe cũng rất lớn, người kia ước chừng cảm thấy không dễ chọc, lầu bầu mắng mấy câu rời đi. Đàm Thư Lâm ngồi bên cạnh người cô, giơ tay lên kêu ly Whisky, rồi lấy ly trước mặt cô lên mũi ngửi, kinh ngạc: "Cậu còn uống rượu? Một mình tới chỗ như thế này uống rượu?"
Hải Nhã không chút khách khí cướp lại cái ly trong tay cậu ta, không nói chuyện.
Đàm Thư Lâm: "Ơ, lá gan càng lúc càng lớn rồi nhỉ! Đúng rồi, quán Bar của tôi đã xây xong, tháng này vừa mới bắt đầu kinh doanh, nếu cô muốn uống rượu, lần sau đến bên tôi uống."
Hải Nhã bị cậu ta lải nhãi khiến cho càng ngày càng khó chịu, chỉ hận không che được lỗ tai không nghe. Lão Duy ở Đối diện nhìn về phía Đàm Thư Lâm gọi, cậu ta khoát khoát tay, chỉ chỉ cô, còn nói: "Tôi cùng Lão Duy đến đây để gặp người quen anh ấy, có thể có được một mối làm ăn cung cấp rượu, Haz, Tôi hỏi cậu sau không nói, tại sao lại một mình ở đây?”
Hải Nhã quay đầu nhìn cậu ta: "Tại sao cậu còn chưa đi?"
Đàm Thư Lâm sững sờ, hơi khó chịu: "Sao lại nói chuyện như vậy? Tôi chọc giận gì cậu hả ?"
Cậu ta lại có thể làm ra vô tội để hỏi câu hỏi này! Hải Nhã đầy một bụng cồn đều biến thành tức giận, đặt thật mạnh ly rượu lên bàn, một tiếng vang thật lớn, cái ly nứt ra, rượu bên trong văng lên mặt anh. Cô chỉ vào gương mặt kinh ngạc của anh hét lên: “Đều tại cậu! Nên tôi mới bị người ta sa thải! Cậu cút! Mau cút!”
Đàm Thư Lâm chưa bao giờ bị người ta hét lên như vậy, nhất thời cũng nổi giận: "Cậu nói cái gì đó ? ! Thật đúng là được voi đòi tiên mà? !"
Hải Nhã ra sức đẩy cậu ta một cái, lảo đảo nhảy xuống chân cao ghế: "Đừng để tôi nhìn thấy cậu nữa!"
Đàm Thư Lâm nắm quay người lại nắm lấy tay cô, giận đến mức không kiềm chế được: "Mắng xong rồi muốn đi? Cậu nói rõ ràng cho tôi!"
Hải Nhã lợi dụng lúc say, nhấc chân lấy gót dày hung hắng đạp xuống chân cậu ta, đau khiến cậu ta trách mắng, trọng cô có một loại sảng khoái đến điên cuồng, loại cảm giác này rất xấu xa, nhưng chẳng qua cũng chỉ vậy mà thôi. Cô nắm lấy túi ra sức đánh lên mặt anh, giống như Ultra-man đánh Tiểu Quái Thú, nếu như thất sự có thể đem cậu ta đánh cho biến mất trên trái đất này thì tốt biết bao!
Đàm Thư Lâm đầu tiên bị đẩy ra có chút bối rối, ngay sau đó phản ứng kịp, thấy cô giơ túi còn muốn đánh, cậu ta theo bản năng ngăn cản, nhẹ nhàng đẩy, Hải Nhã lảo đảo lùi về phía sau, phía sau có người nắm lấy eo cô ôm cô lại. Đầu óc choáng váng ngẩng mắt lên thấy, Tô Vĩ đỡ lấy cô cau mày.
Hải Nhã đã say khướt cười với anh: "Anh đã về rồi?"
Tô Vĩ đỡ cô, mày nhíu lại càng sâu: "Tại sao lại uống rượu?"
Tiểu Minh nhanh như chớp chạy đến bên quày rượu, thấy cái ly bị vỡ, còn trên quầy rượu vẫn chưa lau hết rượu đổ ra, nhìn về phía cô gái kia liên tiếp than thở: "Em gái à, tại sao em lại cho cô ấy uống rượu? !"
Tô Vĩ đỡ Hải Nhã xoay người rời đi, Đàm Thư Lâm sửng sốt một lúc lâu, bước lên một bước ngăn lại: "Buông tay!"
Tô Vĩ hất tay của cậu ta ra, lạnh lùng liếc cậu một cái, Đàm Thư Lâm lúc này mới nhìn rõ được mặt của người này, gương mặt rất quen thuộc, cậu không những đã từng thấy qua người này, mà còn bị anh ta đánh khiến toàn thân đau nhức, nháy mắt còn tức giận trong lòng cậu bùng lên, không nói câu nào, Vung quyền liền đánh.
Nhưng mà chưa kịp đánh, bên cạnh đã có người kéo cậu ra phía sau rồi, lão Duy nghe được tin cũng vội vàng chạy đến, không dám chào hỏi Tô Vĩ, chỉ có khuyên can: "Tiểu Đàm! Cậu uống nhiều rồi! Đừng làm loạn ở chỗ này nữa!"
Âm thanh ầm ĩ ở phía sau Hải Nhã cũng không nghe thấy nữa, cô lảo đảo bị người đỡ ra khỏi quầy rượu, gió đêm thổi qua, trong dạ dày giống như sóng biển cuộn lên, há mồm liền ói. Cô vội vàng đi dạy thêm, cơm tối cũng chưa ăn, n