Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương
Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341677
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.
nh Tô Vĩ không lời nào để nói, đầu năm nay những cô gái xinh đẹp như cô, vừa đơn thuần, vừa chung tình, quả thật so với sự tồn tại của Siêu Nhân còn hiếm hơn.
Vội vàng chạy đến địa điểm thi, buổi sáng là cuộc thi vấn đáp tiếng anh với giáo sư nước ngoài, giáo sư người nước ngoài rất dễ gần đối với ai cũng nói per¬fect, thật sự không hề khó khăn, khó khăn chính là môn luyện đọc, giáo sư giảng dạy được gọi là Hắc Sơn Lão Yêu, mỗi lần lên lớp đều điểm danh, chỉ cần một lần không đến, kỳ thi cô sẽ bị mài một lớp da. Hải Nhã đã hai lần không lên lớp, nhân dịp nghỉ trưa cô lên thư viện, lo lắng ôn tập môn địa nhiệt.
Thư viện vẫn luôn là địa điểm của nhưng sinh viên giỏi tập trung, đặc biệt là trước các cuộc thi, đúng là chặt kín người, Hải Nhã nhẹ nhàng lật sách, sổ chi chép của mình hơi sơ sài thiếu sót, bỗng nhiên điện thoại di đông trong túi xách bỗng nhiên vang lên, ở trong thư viện yên lặng này có vẻ đặc biệt chói tai, trong chốc lát mọi người đều nhìn về phía cô.
Hải Nhã vội vàng mở điện thoại di động ra, màn hình hiển thị tin nhắn Tô Vĩ gửi cho cô, khóe miệng nàng không tự chủ cong lên, nhanh chóng mở tin nhắn ra, anh hỏi: "Mấy giờ thi xong?"
Cô chuyển cấu hình điện thoại thành chế độ rung, gõ từng chữ từng chứ trả lời lại: "Ba giờ rưỡi. Anh đã trở về rồi à?"
"Còn chưa."
Hải Nhã hơi thất vọng: "Em nhớ anh lắm."
Anh gửi lại một khuôn mặt tươi cười: "Rất nhanh thôi, cố gắng thi thật tốt."
Mỗi lần anh đều nói nhanh, Hải Nhã bất đắc dĩ than thở: "Giữ gìn sức khỏe, trời nóng, ít hút thuốc lá thôi."
Hiếm khi Tô Vĩ trả lời dí dỏm: "Tuân lệnh, nữ vương. Anh đang ăn kẹo cao su."
Hải Nhã nhẹ nhàng cười: "Thế này mới nghe lời. Không nói với anh nữa, Em muốn ôn một chút."d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn.
Anh cũng không trả lời tin nhắn nữa, Hải Nhã cố gắng để cho lực chú ý của mình tập trung ở trên sách vở, cũng may có lẽ bởi vì trời nóng nực, nên lúc vào thi Hắc Sơn Lão Yêu cũng không có tinh thần, vội vã điểm danh mấy sinh viên bỏ học, phê bình một chút coi như xong. Hải Nhã nộp bài thi trước giờ, sắp xếp sách ra khỏi phòng học.
Hôm nay đến phiên Dương Tiểu Oánh làm ca ở quán cà phê, cô ấy khẳng định không có thời gian về nhà, Hải Nhã sẽ không đợi cô ấy, cô vội vàng chạy về nhà tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Đã đến Tháng Bảy, mặt trời hiện ra trước mắt trắng lóa một mảnh, tiểu khi gần đó bởi vì sửa đường, nên mấy cây cổ thụ cũng bị chặt đi, Hải Nhã bị nắng chiếu cho cả người nóng lên, cô không thể làm gì khác hơn là lấy túi xách lên che đầu khỏi ánh nắng mặt trời. Mới bước vào cửa chính của chung cư, bỗng nhiên nghe tấy tiếng có người gọi cô: “ Hải Nhã”
Giọng nói này quen tai như vậy, khiến cho cô trong nháy mắt cảm giác như giấc mơ. Cô khó tin xoay người lại, chỉ thấy Tô Vĩ đang đứng ở trong bóng râm, mỉm cười nhìn mình, gần nửa tháng không thấy, anh đã đen đi, hình như còn gầy xuống nữa, đôi mắt đen láy tràn ngập nụ cười, hình như so với mặt trời chói chang bên ngoài còn nóng bỏng hơn.
Hải Nhã chầm chậm đi đến gần anh, lúc cười, lúc lại sững sờ, luôn miệng hỏi: "Sao lại trở về? Anh gạt em?"
Tô Vĩ cầm cánh tay của cô, nhẹ nhàng kéo cô đến trước mặt mình, cười nhẹ: "Cho em một bất ngờ."d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn.
Đúng là một bất ngờ rất lớn. Hải Nhã nhìn lồng ngực và bả vai quen thuộc, có kích động muốn ôm chặt lấy anh, nhưng nơi này là nơi đông người qua lại, người đến người đi, cô chỉ có cố nén khoác lấy cánh tay anh, vừa cười vừa khẩu thị tâm phi: "Đồ ngốc, ngốc quá, sao anh không nói sớm với em."
Đoạn đường này cô giống như là bay về nhà vậy, mới vừa mở cửa thay giày, đang chuẩn bị hỏi anh muốn uống nước gì, bỗng nhiên cả người bị ôm chặt, trên người anh có mùi thuốc lá thoang thoảng quen thuộc khiến người ta như si như say, Hải Nhã phát ra tiếng thở dài quen thuộc, mạnh dạn ôm chặt lấy cổ anh, trên môi nóng bỏng, anh hôn cô mạnh mẽ kịch liệt.
Trong miệng của anh có mùi vị bạ hà nhẹ nhàng khoan khoái, cô chưa bao giờ biết vị Bạc Hà cũng có thể kích thích như vậy, đầu lưỡi của anh không chút kiêng kỵ càn quét, xâm nhập tất cả giác quan của cô. Hải Nhã cảm giác mình sắp không thể thở nỗi nữa, nhưng cô lại tình nguyện ngừng thở, chết đi như thế cũng không sao. Anh ôm chặt như vậy, thân thể của hai người từng chút từng chút chặt chẽ dán sát vào nhau, Hải Nhã không tự chủ được hé môi, giống như không chịu nổi áp bức như vậy, anh nhân tiện hôn sâu hơn, hút cắn, thậm chí làm cho cô cảm thấy đau đớn.
Cô cũng không nói rõ được bản thân đã đổi thành nằm trên ghế sofa khi nào, cánh môi ướt át của anh như mưa rơi xuống cổ cô, nơi này là chỗ mẫn cảm nhất của cô, cổ họng Hải Nhã phát ra tiếng rên rỉ giống như mèo kêu, khẽ run rẩy.
Đang hôn nóng bỏng anh lại từ từ trở nên nhẹ nhàng chậm rãi, đôi môi Tô Vĩ trằn trọc hướng lên, nhẹ nhàng nóng bỏng hôn lên má cô, sau đó lấy đầu cô ấn vào trong ngực.
"Phơi thành một viên than đen rồi." Anh lấy mái tóc dài xốc xếch của cô đẩy đến sau ót, nhẹ nhàng cười.
Trong đầu Hải Nhã vẫn hơi choáng váng, cả người như nhũn ra, mềm mại không xương