Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tác giả: Thập Tứ Lang

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341746

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.

gày mai em có một cuộc thi, muốn dậy sớm một chút."
Tô vĩ dừng một chút, đột nhiên cười, hai tay anh lồng xuống dưới nách cô, ôm cô.
"Tối nay cùng anh, ngày mai anh sẽ thức em dậy sớm."
Anh ở trên vai cô, học động tác của cô, khẽ cắn một cái.






Cuối cùng cuộc thi cũng kết thúc, có nghĩa là kỳ nghỉ hè dài lâu và bận rội lại đến. Hải Nhã vừa xoay xoay bả vai vừa đi ra ngoài, mấy ngày hôm nay cô vì để đối phó với cuộc thi. Gần như mỗi ngày, đều ôn tập đến hai giờ sáng, bắp thịt cả người cũng ê ẩm. nếu như là ngày trước, cô nhất định sẽ đi SPA, lại dùng tinh dầu để thả lỏng tinh thần một chút, nhưng cuộc sống xa xỉ như vậy của cô đã sớm kết thúc, bản thân tự xoa bóp vậy.
Tinh thần Dương Tiểu Oánh gần đây cũng không tốt, trên mặt hai con mắt lúc nào cũng thâm quầng, bóng dáng hoạt bát như trước đây đã không còn nữa, bình thường khi thi xong cô ấy gần như sẽ nói ríu tí cả ngày, nhưng hôm nay lại im lặng khiến cho người ta có chút cảm giác không thích hợp. Thật ra không chỉ có hôm nay, từ hôm trước cô ấy đã bắt đầu trở nên im lặng một cách khác thường. Hải Nhã nghĩ rằng có lẽ là do áp lực thi cử.
"Tiểu Oánh, các cậu nói muốn chuyển đến ký túc xá ở, đã mấy ngày rồi không thấy bóng dáng cậu đâu, tớ sắp về nhà rồi.!”
Là một bạn học nữ hai chơi với nhau cười oán giận, hình như sau này bọn họ hình như ở chung phòng.
Dương Tiểu Oánh miễn cưỡng cười: "Đồ nhiều quá, bọn tớ đang sắp xếp."
Dương Tiểu Oánh hơi do dự: "Hải Nhã, cậu có thể cùng tớ đến Lạc Lai được không?”
"Ừ, tớ đi cùng cậu, yên tâm, chắc chắn không có chuyện gì lớn đâu."
Lời mặc dù nói như vậy, nhưng trong lòng Hải Nhã thấy rất hoang mang, cô đối với người như tiểu Trần cũng không hiểu rõ, làm thay Dương Tiểu Oánh mấy ngày hôm đó, cô không tiếp xúc nhiều với nhiều lắm với Tiểu Trần, trong trí nhớ của cô anh ta là một người khôn khéo từng trải, đối sử với đồng nghiệp nam và nữ không tệ. Ai ngờ được người đàn ông như vậy lại có chủ nghĩa đàn ông cao như vậy.
Chưa đến 4 giờ, khách đến KV Lạc Lai cũng không nhiều, cô gái đón khách hình như biết Dương Tiểu Oánh, cười híp mắt đến nói chuyện: “Đến tìm Tiểu Trần à? Anh ấy bây giờ đang bận.”
Không biết có phải là ảo giác của Hải Nhã hay không, cô cảm giác cô gái này cười có chút miễn cưỡng, Dương Tiểu Oánh cũng đã nhìn ra, đi thẳng lên lầu hai, vừa nói: "Anh ấy ở trên tầng phải không? Tôi đi tìm."
Cô gái đó muốn ngăn hai người lại, chỉ là suy nghĩ một chút vẫn buông xuống tay, nhìn về phía Hải Nhã nhún vai một cái.
Trong lòng Hải Nhã có dự cảm xấu, ba hai bước đuổi theo sau cô ấy, nhỏ giọng nói: "Nếu không ngồi dưới tầng chờ một lát? Chờ anh ấy hết bận rồi nói chuyện."
Dương Tiểu Oánh là người chưa thấy tận mắt chưa biết sợ, một khi là chuyện của chính mình, ngược lại là một người rất tỉnh táo, cô một chữ cũng không nói, giống như một cơn gió đi lên tầng, đi thẳng một đường đến phòng trực, bên trong không ai. Cô ấy không nói hai lời lại đi đến ban công, Hải Nhã chạy chậm theo phía sau cô ấy, không biết khuyên như thế nào.
Cửa ban công bình thường sẽ không khép lại, bởi vì thường xuyên có người đi ra đó hút thuốc và hóng mát, hôm nay không biết vì sao đóng lại. Dương Tiểu Oánh nhấc chân đá văng cửa, ánh sáng đột ngột, trên ban công hai người đang dựa vào nhau nhau nói chuyện bỗng nhiên tách ra, Hải Nhã đột nhiên dừng bước lại, theo bản năng đỡ lấy Dương Tiểu Oánh.
Đôi nam nữ này chính là tiểu Trần mà một cô gái mới vào làm nhân viên đón khách mới, Dương Tiểu Oánh rõ ràng cứng lại.
"Làm sao em . . . . ." Tiểu Trần trong nháy mắt hốt hoảng, đem cô gái kia ngăn ở phía sau. Cô gái đó rất nhu nhược yếu đuối, có một đôi mắt đào hoa điềm đạm đáng yêu, giờ phút này đang bất lực vừa sợ nhìn bọn cô, giống như một con nai bị dọa sợ.
Dương Tiểu Oánh đứng một lát, đột nhiên cười lạnh: "Hoá ra là như vậy, anh vừa tắt máy vừa nói em không đủ yêu anh, gây chuyện lâu như vậy. Muốn chia tay thì anh cứ nói thẳng, che giấu như vậy thì gọi gì là đàn ông? Nghĩ rằng em sẽ quấn lấy anh không buông à?”
Cô xoay người rời đi, tiểu Trần sửng sốt một chút, vội vàng đuổi theo: "Em đừng nghĩ lung tung!"
Dương Tiểu Oánh dừng lại, ôm cánh tay tiếp tục cười: "Anh muốn giải thích? Được! Anh nói, em nghe !"
Tiểu Trần rõ ràng vì cô công kích bất ngờ có chút hoảng hốt, nhất thời không phản ứng kịp, rất lâu sau mới nói một câu: "Cô ấy là đồng nghiệp mới đến, người ở nơi khác, mấy hôm nay trong nhà xảy ra chuyện, anh chỉ an ủi cô ấy một chút.”
"A, an ủi?" Dương Tiểu Oánh gật đầu một cái, "Nhiều đồng nghiệp nữ như vậy, anh làm sao phải an ủi cô ấy? Anh tắt máy, không nhận điện thoại của em, cùng em cãi nhau, sau đó vẫn còn tâm trạng đi an ủi cô gái khác. Anh có tấm lòng thật tốt đó!”
Tiểu Trần bị lời nói của cô như mũi nhọn đâm vào người hơi khó chịu: "Anh không thích em như vậy! Là người không có lý lẽ! Cả ngày nói những câu nói châm chọc!”
Dương Tiểu Oánh bật cười: "Đúng vậy, em miệng lưỡi bén nhọn với lại là một ng