Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tác giả: Hàn Ni

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 134435

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/435 lượt.

khuất bóng, rốt cuộc thì vũ trụ có hàng tỷ ngôi sao như thế, tại sao chỉ có con người chúng ta đơn độc trên cõi đời này?
Mãi cho đến những ngày tháng sau này, khi lần đầu tiên nhìn thấy một sinh mệnh rời khỏi tầm tay, tôi mới hiểu được trên đời này không phải bất cứ thứ gì cũng tìm được câu trả lời. Không phải cứ ngược với trắng thì là đen, khác với không thể là có thể. Con người quá nhỏ bé, giống như một hạt cát giữa sa mạc mênh mông, cứ khăng khăng đi tìm giá trị của mình mà không nhận ra bản thân nó cũng chỉ là một hạt cát trong vô vàn hạt cát khác. Cố chấp vùng vẫy cuối cùng cũng chỉ kết thúc trong tuyệt vọng.
Đời này tôi không muốn làm một hạt cát như thế. Tôi tin rằng, mỗi sinh mệnh trên thế giới này đều có ý nghĩa riêng của nó. Nếu như vận mệnh quyết tâm chọn tôi, tôi sẽ không vũng vẫy phản kháng, để rồi nhận lấy kết cuộc bi thương nhất. Đây chính là điều tôi đã rút ra được sau bài học nhiều năm về trước.
Có lẽ tôi lặng đi quá lâu khiến cả Dĩnh Hân cũng để ý. Con bé nhích người sang ngồi sát cạnh tôi, vẻ mặt khó hiểu: “Anh đang nghĩ gì đấy?”
Tôi lấy lại tinh thần ngay tức thì, chỉ chỉ vào những vệt cam chói sáng lung linh trên mặt nước.
“Hân thấy nó giống gì không?”
Dĩnh Hân lắc đầu, đôi mắt lại mở to ra nghe tôi nói tiếp: “Em có nghe truyền thuyết về loài phượng hoàng chưa? Phượng hoàng khi chết sẽ biến thành một đám lửa thật to, tự thiêu đốt mình cho đến khi trở thành tro bụi. Có người nói, những vệt sáng này chính là những chiếc đuôi của con phượng hoàng đó.”
Con bé nhìn theo cánh tay tôi chỉ, hàng mi trên mắt hơi nheo lại: “Thế… đầu phượng hoàng ở đâu?”
“…” –Tôi suy nghĩ một hồi mới bật ra được –“Cháy mất rồi.”
“Anh lừa em nhé. Có phải giống như gà rán, đã bị đem vào KFC rán cả rồi không?”
“…”
Tôi ú ớ một lúc, sau cùng đành phải cười cười, lấy tay xoa đầu con bé.
Tôi quên mất, những chuyện này chắc hẳn là Dĩnh Hân của hiện nay chắc chẳng thể nào hiểu được.
Thật ra tôi còn muốn nói rất nhiều thứ, nhưng những lời muốn nói mãi cũng chẳng thốt ra miệng được. Có lẽ cũng giống như thời gian không thể quay trở lại, một số bí mật tốt nhất là cứ để nó im lặng bị vùi lấp đi.
Tôi nhìn sang cô ấy, màu ráng chiều làm da cô trở nên mờ ảo, đôi mi cao vút mơ màng hòa quyện giữa nền trời.
Công tâm mà nói, Dĩnh Hân thật sự rất đẹp. Ngũ quan hoàn hảo, ánh mắt sáng lanh lợi, chỉ là lại thiếu đi loại khí chất khiến người ta chú ý tới. Bao giờ cũng vậy, có lẽ do xuất hiện bên cạnh Dĩnh Ngôn, hai chị em họ người tĩnh người động, chúng tôi đã hầu như quên mất sự có mặt của cô gái này.
Vết thương của nhiều năm về trước rốt cuộc phải sâu đến thế nào mới có thể khiến một cô gái tinh tế thay đổi đến nhường này?
Gió biển thổi qua vạt tai chúng tôi, hất tung vài sợi tóc còn đọng lại trên mái tóc cột hờ của cô. Tôi đưa tay vén chúng sang một bên, bỗng nhiên lại nghĩ: trên đầu là trời cao, dưới chân là biển rộng. Mênh mông như thế, tựa như khoảnh khắc này cả thế giới chỉ còn lại hai chúng tôi.
Cứ thế này mãi cũng không tệ.
Thời gian lặng lẽ trôi, cho đến khi tia sáng cuối cùng sắp mất hút phía chân trời xa, chỉ còn lại vài vệt dài le lói. Tôi bật dậy, vừa định kéo Dĩnh Hân lên thì cánh tay con bé đã nắm chặt tay tôi. Lòng bàn tay lúc này ướt đẫm mồ hôi run rẩy khiến cảm giác bất an trong tôi lại lớn dần.
Không ổn rồi.
Dưới ánh sáng mờ ảo cuối chân trời, tôi thấy làn môi Dĩnh Hân tím tái, đồng tử cô ấy co giật, còn tay thì ôm chăt lấy lồng ngực. Tay còn lại cô cứ siết chặt lấy tay tôi, không ngừng lẩm bẩm: “Khải Nam, em… đau quá. Đau.”
Trời ạ
Căn bệnh của cô ấy.
“Em để thuốc ở đâu?” –Tôi cố sức hỏi, dù đã đoán trước được câu trả lời.
Quả nhiên, Dĩnh Hân lắc đầu, tay chỉ vào bờ. Lúc nãy chúng tôi đi quá vội, hầu như đã quên mất túi thuốc vướng víu đã bị tháo ra, đặt trên bàn đá trong vườn.
Cả đời mình, tôi không nhớ được rằng đã có lúc nào mình hoảng hốt như thế chưa. Chỉ nhớ rằng tôi đã ôm chặt lấy Dĩnh Hân, giữ cho cô ấy khỏi cơn co giật, tay kia thì cho nổ máy ca-nô.
Chúng tôi mất đến gần mười phút mới cập bến, dù tôi đã sử dụng tốc độ cao nhất. Trong suốt khoảng thời gian ấy tôi luôn lo sợ Dĩnh Hân sẽ rời khỏi tay tôi, tôi sợ mình đến nơi mà không còn cô ấy ở bên cạnh. Nhưng khi tôi xốc cô vào hai bàn tay, cô vẫn thở, dù thoi thóp.
“Bân, Văn, Luân.” – Vừa nhảy xuống mặt cát, tôi đã thét lạc cả giọng, nhưng căn nhà vẫn im lặng như thể đang ngủ. Tôi chạy một mạch ra đến phòng khách, vừa chạy vừa tiếp tục hét, nhưng thanh âm cứ chìm vào thinh không.
Dĩnh Hân của tôi.
“Phi, Ngôn.” –Tôi thét lên lần nữa, sóng mũi bắt đầu cay.
May thay, vừa lúc ấy, chiếc xe quen thuộc đã đáp gọn ở sân trước. Nghe tiếng tôi gọi, Chí Bân và Dĩnh Ngôn hốt hải xông vào. Hơi yên tâm, tôi đặt Dĩnh Hân xuống ghế sofa.
“Cô ấy làm sao vậy?”- Bân hỏi, song tôi đã chẳng còn sức mà trả lời. Tôi khụy xuống bên bức tường, hỗn hễn nhìn Bân thận trọng kiểm tra mạch dưới hàm cho Dĩnh Hân. Cậu ấy thở phào một tiếng, nhẹ nhàng lấy thuốc nhết vào miệng cô ấy rồi rút kim ra


XtGem Forum catalog