Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tác giả: Hàn Ni

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 134481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/481 lượt.

Phượng hoàng táng thân trong biển lửa, song vẫn có thể hồi sinh từ đống tro tàn. Nhưng nếu như thế gian này không còn anh nữa, thân xác tôi sẽ chỉ còn là bóng đêm cô tịch, mãi mãi chôn vùi trong bức màn đen tối vĩnh hằng kia.
Hi Văn, người ta vẫn nói sau đêm tối chính là ánh sáng, vậy còn cái chết thì sao? Sau cái chết là gì? Hi vọng ở đâu? Tại sao em mở to mắt như vậy, nhưng cuối cùng cũng không thấy một tia hi vọng nào? Ở cuối con đường đó, thì ra em không cứu được anh, cũng không cách nào cứu rỗi nổi trái tim mình.
Tôi ngủ thiếp đi trong lòng anh. Dường như thời gian trôi qua rất lâu, đến khi mở choàng mắt tỉnh lại thì anh đã ngồi bên cạnh tôi, hàng mi cong cong nhìn dáng vẻ còn ngái ngủ của tôi, khóe môi hơi nhếch lên. Ngón tay anh chạm khẽ lên bờ môi tôi, cứ vân vê như thể đó là lần sau cuối trong đời.
Anh nói, sau này thấy anh ngủ say thì phải gọi anh dậy, anh không muốn cứ ngủ mãi, ngủ mãi như thế, đến một lúc nào đó sẽ bỏ lỡ lần cuối cùng nhìn thấy tôi.
Anh nói, muốn ghi khắc từng nét từng nét trên gương mặt tôi. Nghe nói người khi chết đi đầu thai sẽ quên hết tất cả những việc lúc còn sống. Anh không muốn quên tôi, thôi thì cứ cố ghi nhớ, dù chỉ nhớ một chút thôi cũng rất mãn nguyện rồi.
Nhưng anh lại nói, anh làm nhiều việc xấu như vậy, có phải sẽ phải xuống địa ngục không? Nếu lúc đó tôi được lên thiên đàng, không tìm thấy anh thì biết phải làm thế nào bây giờ?
Tôi ôm lấy anh, nước mắt không ngừng chảy, thầm nghĩ thì ra cũng có lúc anh trở nên ngốc nghếch như vậy?
Thôi thì trong cuộc đời dài đằng đẵng, từng có một người đàn ông chấp nhận ngốc vì mình âu cũng không uổng kiếp này.
Sáng hôm ấy, tôi mang tâm trạng hưng phấn ra khỏi nhà. Vừa bước ra thì gặp phải chú Tần, chú nắm tay tôi, run run hỏi: “Cô chủ, gần đây chuyện của công ty ổn chứ?”.
Tôi cau mày, tuy không hiểu nhưng cũng niềm nở đáp lại. Ông lão này đã nuôi lớn tôi, cho tôi chút niềm vui nhỏ nhoi trong căn nhà này, cho dù ông phạm lỗi thế nào, tôi cũng chưa từng trách ông.
Nhưng kết lời, ông lại nói: “Hân, chú Tần già rồi, không thể ở lại bên cạnh con và cậu chủ mãi được. Vài ngày nữa, chú và vợ sẽ xin nghỉ việc, về quê hưởng tuổi già với mấy đứa cháu họ. Căn bệnh của cậu chủ cũng không còn bao nhiều thời gian. Nếu được, con cố gắng chăm sóc tốt cho cậu ấy”.
“Thật ra, cậu chủ rất cô độc, người ngoài nhìn cũng thấy trong mắt cậu chủ, trừ con ra thì không còn ai khác. Cho nên, nếu có một ngày, tất cả mọi người đều xa lánh cậu ấy, oán giận cậu ấy, chú mong rằng con cũng không bỏ rơi cậu ấy. Đây là tâm nguyện cuối cùng của chú, con có thể đồng ý với chú được không?”.
Không còn cách nào khác, tôi đành nhận lời chú Tần, nhưng trong lòng lại mơ hồ cảm thấy bất an. Tôi lục lại giỏ, phát hiện chiếc USB vẫn nằm trong túi mình mới an tâm thở ra một chút. Xem ra là mình quá đa nghi rồi.
Gần đây, sức khỏe tôi cũng không tốt lắm, tôi sắp xếp một cuộc gặp với bác sĩ riêng. Lúc nghe tin từ miệng chị ấy, tôi suýt chút cười đến không đóng hàm lại nổi.
Tôi có bé bi rồi, cuối cùng tôi cũng có bé bi của Hi Văn.
Móc điện thoại ra, vừa định gọi cho anh ấy lại thay đổi ý định. Nếu tự tôi trực tiếp nói với anh, chắc anh sẽ vui phát điên lên mất.
Vì thế tôi về nhà, bày ra một bàn tiệc rượu dưới nến mà cả chục năm rồi không thấy, bảo tất cả cảnh vệ lui ra rồi bắt đầu chờ đợi.
Song tôi chờ, chờ mãi vẫn không thấy Hi Văn về, thay vào đó lại là một cuộc gọi từ viên thư kí: “Cô Hân, ngân hàng Thụy Sĩ vừa báo, tất cả tiền trong ngân hàng vừa bị người khác rút ra, 5% cổ phần của Star Sky cũng vừa bán, khoản tiền dài kì trong ngân hàng các nước cũng không cánh mà bay. Còn nữa…”.
“Anh tổng kết lại, thất thoát là bao nhiêu?”. Tôi vò vò tóc, không mấy kiên nhẫn nghe anh ta nói tiếp.
“Năm… Năm…”.
“Năm tỉ?”.
“Không phải, là năm triệu USD. Vốn điều động của công ty đang gặp vấn đề lớn. Cô Hân à, tôi nghĩ sắp tới sẽ rất gian nan cho chúng ta… Alô, cô Hân, cô Hân à?”.
Tôi buông thõng điện thoại xuống, cơn đau buốt nhói lên trong lồng ngực khiến cả người tôi như tê buốt, chỉ có thể nằm vật xuống, run rẩy kịch liệt. Tim như xé ra thành từng mảnh, nhưng nỗi đau thể xác nói cho cùng thì cũng chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần.
Vào cái khoảnh khắc đối mặt với cái chết đó, nếu không phải đau đến không thể điều khiển nổi thân thể, tôi nhất định đã cười thật lớn rồi.
Hóa ra, cuối cùng vẫn chỉ có bản thân tôi đa tình.
Bỗng nhiên lại nhớ đến rất lâu trước đây, trong căn nhà ở Phuket, tôi đã nghe tiếng Dĩnh Ngôn lẩm bẩm trong mơ: “Anh có từng yêu em hay không?”. Khi đó, tôi chỉ cảm thấy chị ấy đáng thương, giờ ngẫm lại bản thân mình cũng chẳng khá hơn là bao.
Thân thể càng lúc càng lạnh toát, mồ hôi vã ra. Cơn đau như từng đợt thủy triều ào đến che phủ nỗi ưu tư của tôi, rồi lại rút đi, chẳng chừa lại gì ngoài những bọt khí mỏng manh đã từng là hi vọng.
Không biết qua bao lâu, dường như trước nhà có tiếng đẩy cửa. Giọng Hi Văn vang lên đầy hưng phấn: “Baby, em về rồi sao?”.
Thoáng im lặng, lúc này t