XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Lão Tam

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341600

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.

ỡ cô bạn họ Tả biết cô đã từng kết hôn còn đến đây làm tổn thương những người đàn ông “đứng tuổi” mà chưa kết hôn thì tội của cô khó mà tha thứ được.
Cẩm Tú nói tránh đi, nhưng lão Hắc lại là người đã hỏi là phải hỏi cho bằng được, hai con mắt chăm chăm nhìn vào Cẩm Tú, ghé sát vào tai cô hỏi liên hồi. Người ngoài nhìn vào sẽ tưởng rằng hai người đang tiến triển tốt đẹp, nhưng chỉ Cẩm Tú mới biết được rằng cô đang giống như con kiến bò trong chảo nóng, đứng ngồi không yên.
Tả Thi Giao bên cạnh lại rất hào hứng, đá đá vào chân Cẩm Tú, khẽ nói vào tai cô: “Hắn ta có giàu không? Trông bộ dạng chẳng khác nào một chú cún cả. Nhưng ăn mặc sang trọng thì cũng không nhất định là có tiền, để thăm dò đã rồi để ý sau cũng chưa muộn, đừng lãng phí công sức với những kẻ không tiền”
Tả Thi Giao là cô gái có tiền. Như cô ta vừa nói, ăn mặc không khác gì một chú cún thì không nhất định là có tiền. Trên người Tả Thi Giao đều là đồ hiệu, nhưng trong ví của cô ta có thể cũng chỉ có đủ tiền đi taxi. Cô ta thà không ăn cơm, nhưng nhất định phải mặc đẹp để đẹp mặt mình. Cô đã thề không lấy những người không có tiền. Trong mắt cô, lái BMW chưa thể coi là đã giàu có. Sau khi tốt nghiệp đại học, để tìm việc ở công ty du lịch, cô nói công việc ở đó có thể tiếp xúc được với nhiều đàn ông có tài. Kết quả là nửa năm nay, cô đã gặp rất nhiều đàn ông, người tài cũng không ít, nhưng đều là những người ngoại tỉnh, không ai chịu vì tình yêu vượt qua ngàn trùng để đến với người đẹp thành phố xứ Bắc này. Thành phố này thứ gì cũng tốt, chỉ là mỗi năm nổi gió hai trận, một trận kéo dài nửa năm, mưa trong nửa năm, nửa năm còn lại tuyết rơi, thời tiết bốn mùa coi như đã được dự báo trước rồi.
Không biết Thi Giao nghe ở đâu rằng đến với cuộc xem mắt lần này đều là những người thành công, nên đã nhất quyết rủ Cẩm Tú đến đây bằng được. Vừa nhìn thấy trong bãi đỗ xe toàn là BMW, cô xúc động chút nữa trào nước mắt, trong lòng hứng khởi vô cùng, cô còn mất nửa giờ soi gương chỉnh lại khuôn mặt vốn đã được trang điểm đến mức gần như hoàn hảo, Cẩm Tú đợi ở ngoài ghế sofa sắp ngủ gục rồi cô mới chịu ra. Vừa đi vừa nhìn trái ngó phải, liếc mắt đưa tình, khiến Cẩm Tú suýt không nhận ra cô nữa.
Cẩm Tú cũng mở tròn đôi mắt, muốn tìm cái gì đó cho bài viết của mình. Kết quả vừa nhìn, đã nhìn thấy Kỷ Viễn qua mặt cô đến tìm đối tượng kết hôn.
Kỷ Viễn đi tìm đối tượng khác sau lưng cô, không chừng còn giấu cô làm bao chuyện không chính đáng nữa. Nếu đã có thể ôm người con gái khác ngay trước mặt cô càng chứng minh anh ta có gan làm những chuyện khác. Nhưng tiếc rằng, trước mặt Thi Giao, Cẩm Tú không thể có bất cứ hành động nào, nhưng cô có thể dùng những động tác nho nhỏ để công kích anh ta.
Cẩm Tú nắm lấy tay lão Hắc, viết gì đó lên bàn tay anh ta. Những người xung quanh không hiểu được, tưởng rằng họ đang đùa nhau. Nhưng cô tin rằng Kỷ Viễn đang ôm người đẹp trong lòng kia nhất định hiểu ra, đó chẳng qua là những thói quen khi “yêu” mà chỉ Cẩm Tú và Kỷ Viễn mới hiểu.
Khi làm chuyện đó, Kỷ Viễn thích nói chuyện, Cẩm Tú thích nhắm mắt lại không nói lời nào. Kỷ Viễn liên hồi hỏi Cẩm Tú có dễ chịu hay không, cô xấu hổ không nói, chỉ ra hiệu trên bàn tay của anh ta, để anh ta biết cảm nhận của cô.
Chiêu này quả nhiên linh nghiệm, cô thấy Kỷ Viễn đẩy cô gái ra, đứng bật dậy.
Không có gì thú vị nữa rồi, anh ta muốn rút lui. Nhưng cho dù là thế nào, lần này Cẩm Tú đã thắng. Cô tưởng rằng anh ta đi ra, không ngờ anh ta đi về phía cô, nắm lấy bàn tay cô kéo ra ngoài.
Thi Giao đang tán tỉnh anh chàng bên cạnh, và cũng đang ra hiệu gì đó với anh chàng đối diện. Bỗng nhiên thấy Cẩm Tú bị người ta kéo đi, người thì tức giận giằng co, kẻ thì tướng mạo cũng không lương thiện gì.
Thi Giao hoàn toàn không biết Kỷ Viễn là người thế nào, ngồi lặng trong vài giây, váy dài, giày cao gót, cô nhanh chóng chạy theo Cẩm Tú, chỉ tay về phía Kỷ Viễn nói: “Anh làm gì thế hả, buông tay cô ấy ra, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đó.”
Tả Thi Giao không thể lên tiếng, chỉ cần cô lên tiếng là sẽ làm mất đi hình ảnh nho nhã, đài các của cô. Giọng cô to, thô, nói năng không có chừng mực, dường như là căn bệnh nghề nghiệp của những ai làm hướng dẫn viên du lịch, bộ dạng cô cũng có phần hung hãn.
Kỷ Viễn không biết Thi Giao là người thế nào, bèn liếc cô một cái, chưa lên tiếng Thi Giao đã bị ánh mắt của anh ta dọa đến mức run lên lẩy bẩy. Cô không phải là người không có cá tính, mà là ánh mắt của Kỷ Viễn quá đáng sợ.
Cẩm Tú sợ rằng nếu còn giằng co nữa thì cả thiên hạ sẽ biết, sẽ càng gay go hơn, vội vàng nói với Thi Giao: “Không sao, không sao, chúng mình quen nhau, cậu cứ vào trong đi”.
Mấy câu đó của Cẩm Tú đã khiến cô bị Kỷ Viễn kéo ra khỏi hội ra mắt đó. Buổi tối gió lạnh, Cẩm Tú hối hận vì chỉ mặc váy, cô đưa tay lên ôm lấy đôi vai mình giữ ấm, Kỷ Viễn bắt đầu lên tiếng quở trách cô mà không chút nể nang gì.
“Cô nhìn cô xem, cô đang mặc cái gì vậy? Váy quây à, đây là thứ cho tuổi của cô mặc à? Cô tưởng mình còn ở tuổi mười bà, mười bốn sao? Cô