Tác giả: Lão Tam
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.
một căn phòng nhỏ ở đó, hình như Kỷ Viễn chạy vào đó thì phải. Cẩm Tú nhận thấy cửa phòng bệnh khép hờ nên cô tiến lại gần.
Qua khe cửa, Cẩm Tú nhìn thấy bên trong căn phòng này chỉ có một giường bệnh, Kỷ Viễn ngồi trên giường bệnh quay lưng về phía cửa, trên giường là một cô gái. Cẩm Tú không nhìn rõ khuôn mặt cô gái đó bởi đã bị tấm lưng Kỷ Viễn che khuất. Người con gái này có mối quan hệ gì với Kỷ Viễn? nửa đêm nửa hôm thế này mà Kỷ Viễn lại phải tới bệnh viện để chăm nom cô ta?
Cẩm Tú cảm thấy xót xa, trong lòng không vui. Cô gặp chuyện lớn thế này mà không dám nói với Kỷ Viễn, không dám kéo Kỷ Viễn tới bệnh viện. Nhưng Kỷ Viễn có rỗi rãi gì mà chạy tới bệnh viện chăm người khác, mà người ấy lại là một cô gái! Chắc chắn là phải có tình cảm sâu đậm lắm! đồ đáng ghét, tên Kỷ Viễn này không biết còn giấu Cẩm Tú bao nhiêu chuyện nữa?
Cẩm Tú muốn thăm dò xem rốt cuộc mối quan hệ giữa Kỷ Viễn và cô gái kia như thế nào. Cô không quay về phòng bệnh và cũng không sợ Kỷ Viễn phát hiện ra mình. Cô áp tai lên cửa, nghe ngóng cuộc trò chuyện bên trong.
Cẩm Tú chỉ nghe thấy tiếng Kỷ Viễn nói: “Sao em lại ngốc nghếch thế? Nếu em có mệnh hệ gì thì kiếp này anh không thể làm người được nữa.”
Giọng nói của Kỷ Viễn mới nặng nề, đau khổ, áy náy và lo lắng biết nhường nào.
Người con gái ấy là ai, cô ấy phải nằm viện vì Kỷ Viễn sao? Sao Kỷ Viễn lại nói ra những câu chứa chất tình cảm sâu nặng như thế? Cẩm Tú cảm thấy bức xúc, chỉ muốn đẩy cửa bước vào. Nhưng cô lại nghe thấy giọng nói của cô gái kia.
“Anh ngốc quá, anh biết lo cho em rồi đấy à, em không sao, em vẫn chưa hưởng thụ hết cuộc sống này mà, chắc chắn ông trời sẽ không lấy đi cuộc sống này của em. Em vẫn còn muốn ở bên cạnh anh.” Cô gái nhẹ nhàng nói: “Anh đừng đi, anh cứ ngồi thế này nhé, hãy để em được nhìn thấy anh. em cứ nghĩ cả đời này không được thấy anh nữa. Không ngờ ông trời vẫn còn thương em, vẫn cho em được nhìn thấy anh. Mắt em không sao, em vẫn có thể nhìn thấy anh mười, hai mươi, năm mươi, tám mươi năm nữa cơ.”
Kỷ Viễn cười, tiếng cười nghẹn ngào, hình như Kỷ Viễn lại còn đưa tay nắm lấy bàn tay của cô gái đó.
Đúng rồi, đúng là giọng nói của người con gái ấy.
Là giọng nói của Tiểu Ngư trong điện thoại mà Cẩm Tú đã từng nghe.
Khi Cẩm Tú nghe thấy câu nói thứ hai của cô gái đó, Cẩm Tú đã đoán ngay ra đó là ai. Chính là Tiểu Ngư – người mới gọi điện cho Cẩm Tú, người đã thổ lộ rằng cô ta đã yêu ông chủ của mình – một người đàn ông đã có vợ.
Cẩm Tú chết đứng như trời trồng. Người con gái đó là Tiểu Ngư, người Tiểu Ngư thích là Kỷ Viễn. Giờ đây, người con gái đó đang nằm trên giường bệnh, còn Kỷ Viễn đang chăm sóc cho cô ta, hai người anh an hem em với nhau ngọt xớt, quên cả trời đất. cẩm tú đương nhiên trở thành người ngoài cuộc.
Trong giây phút đó, Cẩm Tú muốn đẩy cửa bước vào, muốn hỏi cho rõ mối quan hệ của hai người. Mối tình này chỉ là tình đơn phương của Tiểu Ngư hay là Kỷ Viễn cũng đã yêu cô gái đó. Nhưng cuối cùng Cẩm tú cũng không làm như thế, cô bỏ đi. Bởi vì Cẩm Tú đã nhìn thấy Kỷ Viễn ôm cô gái đó vào lòng, lại còn hôn lên mặt cô ta. Lúc này tâm trạng Cẩm Tú rối bời, cô đã không còn kiểm soát nổi mình nữa, vòng tay ấy chỉ có mình Cẩm Tú mới được tận hưởng, nhưng giờ đây đã dành cho một cô gái khác, người đã luôn yêu anh say đắm!.
Giờ đây với Cẩm Tú, vấn đề không phải là có thể tha thứ cho Kỷ Viễn được hay không, mà cô cảm thấy mình như bị bỏ rơi, bị ruồng rẫy.
Cẩm Tú không nhớ rõ mình đã trở về phòng bệnh như thế nào. Nhìn bốn bức tường trắng toát của bệnh viện, màu trắng trống rỗng, thậm chí lúc này Cẩm Tú có cảm giác sợ hãi. Cửa phòng bệnh mở ra, nhưng Cẩm Tú không hề hay biết. Quách Trường An bước lại đến trước mặt cô, khi ấy Cẩm Tú mới giật mình nhận ra Trường An đã tới.
Ánh đèn trong căn phòng vốn không sáng, Quách Trường An lại bước vào từ hành lang tối om, trên người vẫn còn khoác áo mưa. Bởi vậy anh chưa kịp nhận ra sắc mặt của Cẩm Tú lúc này. Anh dựa người vào ghế, tỏ vẻ mệt mỏi và nói: “Em đoán xem hôm nay anh đã làm gì?”
Cẩm Tú chẳng có tâm trạng nào để nói chuyện với Quách Trường An, cô chỉ muốn ngồi một mình, không muốn làm bất cứ việc gì. Nhưng rõ ràng là Quách Trường AN sẽ không để cho Cẩm Tú có cơ hội đó.
“Hôm nay anh đi bắt tên tội phạm bỏ trốn ấy.” Quách Trường An nói, anh châm một điếu thuốc rồi dường như nhớ ra mình đang ở trong bệnh viện nên vội vã dập thuốc. Ngón tay anh đặt lên đầu điếu thuốc, nóng tới mức anh phải rụt tay lại.
“Hình như trước đây anh đã kể với em rồi thì phải, có hai tên tội phạm bỏ trốn. hai tên đó là an hem với nhau. Tên Tiền Cảnh ấy đã bị bắt rồi, còn tên Trương Khánh thì vẫn đang lẩn trốn. Có ép thế nào tên Tiền Cảnh cũng không khai tung tích của Trương Khánh.”
“Bây giờ hắn khai rồi à?” Nghe Quách Trường An hào hứng kể chuyện, Cẩm Tú đành lịch sự đáp lại.
“Chưa, nếu mà hắn chịu nói thì tốt quá, đỡ tốn công tốn sức.” Quách trường An đáp: “Tiểu Mã nói với anh rằng đã phát hiện ra dấu vết của Trương Khánh ở Dương Thụ Loan. Thế nên anh đã t