Tác giả: Lão Tam
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1676 lượt.
ao, cô quay cuồng với niềm hạnh phúc ấy. Bởi thế, lúc đó có quá nhiều điểm nghi ngờ mà cô không thể cảm nhận được. Sau này nghĩ lại cô thấy trong lòng không được thoải mái. Lão Hắc lấy vợ chẳng qua chỉ là cuộc hôn nhân để bù đắp, sau khi kết hôn một tuần, lão Hắc đưa Tả Thi Giao về thăm bố mẹ. Lúc kết hôn cô muốn đưa bố mẹ mình tới gặp lão Hắc, để bố mẹ biết được cô đã lấy được một người giàu có, nhưng lão Hắc lại tỏ ra rất vội vã như thể kết hôn muộn một ngày thì Tả Thi Giao sẽ cao chạy xa bay.
Trước khi kết hôn, lão Hắc đối xử với cô rất ân cần, từ trước tới giờ cô chưa thấy ai dịu dàng như thế. Nhưng sau khi kết hôn lão Hắc thường xuyên không về nhà buổi tối, không phải là có tật gì sao? Mới kết hôn có mấy ngày, mà đêm đã không về nhà, lấy vợ rồi để vợ ở nhà một mình làm gì? Có phải là để “trưng bày” không?
Nghĩ tới từ “trưng bày”, Tả Thi Giao cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Lại nhớ tới Tống Đoạt, sao trông hắn cứ như tên hàng xóm trộm cắp ấy. Điều này thì không phải có chứng cứ, nếu tìm được chứng cứ thì chắc không thể sống với nhau được nữa. Thế là Tả Thi Giao nghĩ ngay tới việc nhờ Cẩm Tú ra tay giúp đỡ
Người như Tống Đoạt đơn giản và thẳng thắn hơn lão Hắc nhiều. Chỉ cần tiếp xúc vài lần, Thi Giao đã đoán ngay ra được những sở thích của Tống Đoạt. Tống Đoạt xuất thân từ gia đình nghèo khó, tuy bây giờ đã có tiền, nhưng không quá xa xỉ, không chú trọng tới địa vị danh giá của người khác. Tống Đoạt không hề thích phụ nữ. Những người đàn ông như thế, nếu được giới thiệu một người phụ nữ nhiệt tình thì chắc chắn anh ta sẽ chán ngay, Nếu giới thiệu cho anh ta một người có phần hờ hững như Cẩm Tú, chắc chắn tỉ lệ thành công sẽ cao hơn
Mặt khác với danh nghĩa là chị dâu, Tả thi Giao làm mối cho Tống Đoạt, hơn nữa cô còn bỏ công sức chăm chút cho bản thân mình nhiều hơn. Ngày hôm ấy, Thi Giao tới bệnh viện là để tìm bác sĩ phẫu thuật giúp cô làm mờ những vết thương trên người, cô tới khoa sản cũng không phải là vì cô có bầu thật, mà bởi vì cô tới nhét cho chủ nhiệm khoa một ít tiền để lấy về một tờ kiểm tra, chứng minh mình đã có bầu.
Tả Thi Giao phải cho lão Hắc biết cô là vợ của anh ta, và là mẹ của những đứa con của anh ta. Tả Thi Giao với lão Hắc mới là một gia đình, anh ta không nên bỏ mặc gia đình, đêm hôm không trở về gia đình nhỏ ấy, cho dù một lần cũng không được chứ đừng nói là thỉnh thoảng lại vắng nhà như thế. Chỉ có điều Thi Giao vẫn hơi lo lắng, cô không lo lắng chuyện kết thân giữa Cẩm Tú và Tống Đoạt, bởi sự nhiệt tình của cô, thêm vào đó là sự ngây thơ trong sáng của Cẩm Tú, chắc chắn mọi chuyện sẽ êm xuôi. Điều cô lo lắng nhất là cái bụng của mình, kết hôn đã lâu như thế mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Nếu lão Hắc vẫn tiếp tục không về nhà ngủ thế này thì cô biết mang bầu với ai?
Cẩm Tú nhìn cô bạn thân, cô biết trong lòng Thi Giao đang nghĩ gì, dù có thế nào thì Thi Giao cũng cố làm mối cho cô với Tống Đoạt. Có rất nhiều lý do để từ chối Tống Đoạt, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Cẩm Tú vẫn quyết định nói cho Thi Giao biết những điều mà Tô Gia Văn đã nói với cô.
“Có người nói với tớ rằng, Tống Đoạt là người đồng tính. Nếu hôm nay không phải vì cậu cứ muốn giới thiệu Tống Đoạt cho tớ thì có lẽ tớ sẽ không bao giờ nói ra điều này. Nhưng giờ đã liên quan tới chuyện hôn nhân và hạnh phúc của tớ thì tớ không thể không nói. Chuyện này chỉ hai chúng ta biết thôi, đừng nói cho người khác biết.” Cẩm Tú thổ lộ, “Nhưng dù sao tớ cũng cảm ơn ý tốt của cậu!” Cẩm Tú nói thêm.
“Cậu đừng nói lung tung, ai mà lại thiếu đạo đức, đặt điều cho Tống Đoạt như thế?” Thi Giao ra mặt bênh vực cho Tống Đoạt. Nhưng lúc này mặt Thi Giao đã tái nhợt đi. Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc bản thân, tuy đang nói với Cẩm Tú nhưng trong lòng cô là tâm trạng hoảng loạn rối bời, cô biết những điều mình nghi ngờ là đúng.
“Dù thế nào thì tớ cũng không cần người đàn ông như thế, tớ không có thời gian để chăm sóc hay dạy dỗ anh ta, hơn thế nữa anh ta cũng không thích mẫu người như tớ. Anh ta cần một người con gái dịu dàng và biết nghe lời.” cẩm Tú trả lời. Câu nói ấy của Cẩm Tú có nghĩa là cô đang thẳng thắn từ chối.
Tình bạn dù có thân thiết đến mấy nếu không liên quan tới lợi ích của bản thân thì ai cũng có thể thao thao bất tuyệt được.
Thi Giao thấy công sức mình bỏ ra từ nãy tới giờ đều vô nghĩa, nên tâm trạng cô có phần ảo não.
“Nhìn thế nào cũng không thấy Tống Đoạt giống kẻ đồng tính.” Thi Giao đành nói một câu vớt vát, nhưng trong bụng đang chửi thầm Tống Đoạt.
“Thi Giao, đừng nói là tớ không nhắc nhở cậu, cậu có muốn biết tớ đã phát hiện ra mối quan hệ bất thường giữa Tống Đoạt và lão Hắc không?” Cẩm Tú nhớ lại lần đầu tiên gặp Tô Gia Văn tại Thần Mật Thạch, cô đã từng nhìn thấy Tống Đoạt và lão Hắc ở bên nhau rất thân thiết.
“Cậu đừng nói lung tung nữa, lão Hắc nhà tớ là người bình thường, chúng tớ còn đang chuẩn bị có em bé đây.” Tuy ngoài miệng cô nói như vậy nhưng trong lòng nóng như lửa đốt, cô không ngồi yên được nữa. Sau khi tạm biệt Cẩm Tú, Thi Giao vội vàng đi mua