Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1342998

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2998 lượt.

không bỏ cuộc dở chừng, mặc dù một trái tim cô ấy có thể đã đi về cùng với người kia từ lâu rồi.
Sau lần thứ ba cô ấy lơ đãng đánh đổ chén rượu, rốt cục tôi không nhịn được hỏi: "Có cần anh đi hỏi một chút xem anh ta ở bệnh viện nào hay không?" Tôi nghĩ mình thật sự quá thiếu kiên nhẫn, nhưng đối mặt với một người phụ nữ tâm tư không đặt ở đây, bạn có kiên nhẫn đến mấy cũng là vô dụng.
Cô ấy hoang mang nhìn tôi lắc đầu, còn tôi thì chỉ có thể miễn cưỡng cười vui.
"Không cần luôn trói buộc chính mình, kết cục là sẽ càng khổ hơn". Tôi nhìn cảnh ăn uống linh đình trong phòng và khuyên cô ấy, có điều chẳng lẽ không phải đang nói chính mình?
Luôn trói buộc chính mình, luôn suy đi tính lại, luôn hy vọng xa vời có thể vẹn cả nhiều đường. Thì ra, công việc có thể như vậy, còn tình cảm thì không thể.
Có lúc tôi rất bội phục Cơ Quân Đào, bệnh của hắn là điểm yếu trí mạng của hắn, gia tài tiền tấn thì sao? Tài hoa hơn người thì sao? Trong mắt người phụ nữ như cô ấy, tất cả đều không bằng một thứ là sức khỏe. Nhất định là hắn đã cực kì gian nan, nhất định là phải có dũng khí cực lớn hắn mới có thể giành được tình yêu của cô ấy.
Hết lòng vì nhau! Thì ra thứ tình yêu cần chỉ vẻn vẹn là hết lòng vì nhau...






Xuân
Cho dù đã mặc trang phục thường ngày rộng rãi nhưng dáng người Cơ Quân Dã đã rất rõ ràng. A Thích vội vã bắt cô đi đăng kí, "Bà xã đại nhân, chúng ta đi đăng kí đi. Em biết sinh con là phải có chỉ tiêu, phải có giấy chứng sinh, nếu không chính là đẻ chui. Em không muốn để con chúng ta sẽ là một đứa con chui chứ?"
Cơ Quân Dã nói: "Chui thì đã sao? Đứa nào đẻ ra mà chả chui?"
A Thích hết cách đành chạy đến căn nhà ngoại ô tìm Cơ Quân Đào kể khổ.
Sau khi vào xuân, Cơ Quân Đào và Hoài Nguyệt gần như toàn ở ngoại ô. Mỗi ngày 5 giờ chiều chiếc Lexus của Cơ Quân Đào đều sẽ chờ ở cửa quán cà phê ngay sát tòa soạn tạp chí. Hoài Nguyệt đi làm về, vừa ra khỏi cổng đã có thể nhìn thấy Cơ Quân Đào đang dựa vào bên cạnh xe, dáng người tuấn tú, mặt mày hớn hở. Đã mấy lần Hoài Nguyệt nửa làm nũng nửa nghiêm túc nói với anh: "Sau này ngồi trong xe đợi em là được, nếu không mấy cô bé trong tạp chí em đều tương tư hết, lúc đó anh phải chịu trách nhiệm đấy".
Cơ Quân Đào bất đắc dĩ nói: "Bình thường cô ấy không chịu để anh làm việc, việc gì cũng làm rất chu đáo, hôm nay gấp quá nên mới chịu để anh ốp trứng".
A Thích lắc đầu thở dài nói: "Không biết sao số anh tốt thế. Em gái anh chỉ biết quát mắng em, chưa bao giờ dám sai khiến anh. Bạn gái thì cả ngày nâng niu anh trên tay. Quân Đào, em ghen tị quá, tại sao em cố gắng làm việc đến mấy cũng không thể khiến Tiểu Dã thương em một chút nhỉ?"
"Nếu anh có bầu thay em thì tự nhiên em sẽ thương anh!" Cơ Quân Dã rửa tay xong ngồi xuống bàn ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa nói, "Hoài Nguyệt, ngày nào em cũng phải về đây ăn cơm, mấy ngày nay A Thích không cho em ăn được bữa nào ra hồn cả".
Hoài Nguyệt mỉm cười: "Được, em muốn ăn cái gì cứ nói với chị, chị đi làm về sớm, sang xuân ngày cũng dài hơn rồi, bảy giờ ăn cơm cũng không coi là muộn.
A Thích nói: "Anh cũng sẽ tới hỗ trợ".
Cơ Quân Đào cố ý nói: "Có ai mời chú ăn đâu, chú không cần tới làm gì".
A Thích bất mãn nói: "Quân Đào, lúc trước anh lại định về Singapore, chính em với Tiểu Dã cùng nghĩ cách lừa Hoài Nguyệt đến phòng triển lãm, không có công lao cũng có thiện ý mà. Vậy mà ngay cả một bữa cơm anh cũng không chịu cho em ăn?"
Cơ Quân Đào thấy Hoài Nguyệt đỏ mặt, vội nói: "Đến thì đến, có điều phải đăng kí rồi mới được đến. Dù sao cũng phải có danh phận mới có thể đến ăn chực được".
Cơ Quân Dã nói: "Em không đi, vác cái bụng đi đăng kí thật khó coi, người ta lại cho rằng em uy hiếp anh ấy!"
A Thích dở khóc dở cười nói: "Anh sẽ nói rõ, gặp ai anh cũng bảo là anh uy hiếp em được không?"
Cơ Quân Dã nói: "Anh, em đã thề rồi, bao giờ anh chưa lấy chị dâu vào cửa thì lúc đó em cũng chưa kết hôn". Vừa nói vừa nhìn sang Hoài Nguyệt.
Hoài Nguyệt trợn mắt nhìn cô, cô nàng này thật biết cách đe dọa người khác. Quay đầu lại thấy Cơ Quân Đào đang mỉm cười nhìn mình, Hoài Nguyệt không khỏi lúng túng đỏ mặt cúi đầu.
Thấy thế A Thích cười nói: "Ngày mai chúng ta cùng đi luôn đi, bán sỉ cho nhanh".
Cơ Quân Dã nói: "Nếu đăng kí kết hôn cũng có thể làm thay thì tốt, anh với chị ấy đi mang đăng kí về cho bọn em, để em khỏi phải đi cho mất mặt".
Hoài Nguyệt bật cười nói: Được, tốt nhất là gặp được một người cận thị nặng, sau đó anh chị thay bộ quần áo khác lại đến đăng kí làn nữa".
Cơ Quân Đào đang uống canh, vừa nghe vậy liền sặc luôn, vội vàng nói: "Vậy là quyết rồi nhé! Ngày mai nhất định phải đi".
Lúc này Hoài Nguyệt mới nhận ra là mình vừa đồng ý kết hôn. Nhìn nụ cười ranh mãnh của Cơ Quân Dã đối diện mà hận không thể trốn ra phía sau Cơ Quân Đào, trong lòng buồn bực, rõ ràng là Cơ Quân Dã không chịu kết hôn nên A Thích tới tìm viện binh, tại sao người đồng ý kết hôn trước lại là chính mình?