Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.
ký ức đẹp đẽ này, nhưng em lại cũng thấy mình may mắn vì đã đồng ý với anh – nó bù lại phần tiếc nuối không đầy đủ này của em.
Bỏ qua, thật ra là may mắn hay bất hạnh?
Những Ngày Sống Chung
Hôm sau trường Bánh Bao khai giảng, lại tiếp tục cuộc sống ăn ở trong trường Đại học. Có khác chăng là thời gian cô sinh hoạt trong ký túc xá ngày càng ít, không có tiết là lại chạy đến chỗ ở của hội trưởng đại nhân.
Cô mua rất nhiều sách dạy nấu nướng, lúc không có gì làm thì cô tập nấu món mới. Một nửa thời gian buổi chiều ở nhà cô bỏ ra để làm món tùng nhung khuẩn tiểu bí đỏ chưng đông tinh xứng ngư tử tương (1); mùa này không dễ mua được bí đỏ, cô phải đi rất nhiều nơi để tìm nhưng không cảm thấy phiền chán.
Hội trưởng đại nhân chuyển giao công việc ở thành phố L, sau đó bắt đầu quãng thời gian sống dài lâu ở thành phố A bên này. Nói như Tây Môn chính là: Vỏ Sò Xám dời đô về thành phố A = =
Hồ bằng cẩu hữu của anh không thiếu, vì thế cũng không tránh được chuyện xã giao, nhưng khi Bánh Báo không có giờ học, anh luôn cố hết sức ở bên cô. Hai người bắt đầu quãng thời gian gọi là “sống thử”, tựa như chơi trò nhập vai trong cuộc sống.
Đôi khi anh cũng cố gắng tìm đề tài chung với cô, sau đó lại phát hiện thật phí công… đại loại như kiểu cô tin tưởng rằng ở kỳ World Cup 2010, bóng đá nam Trung Quốc có thể thắng Tây Ban Nha. = =|||
Nhưng cô luôn rất ngoan, chương trình gì cô cũng chịu xem, miễn là anh bật là cô xem dù cô thật ra chả có hứng thú gì. Sau đó anh cũng cảm thấy cô chẳng có hứng thú gì với chương trình này, thế là giữa chừng giải snooker, hội trưởng đại nhân cúi đầu hỏi cô: “Em xem có hiểu không?”
Cô vẫn rất thành thật, rúc vào lòng anh: “Không hiểu”
Vì thế, anh đưa điều khiển cho cô: “Em xem tiếp Mộ quang chi thành đi”
Lúc ấy cô thường lắc đầu: “Không, tí em lên mạng xem cũng được”
Và sau đó, không biết khi nào cô đã ngủ thiếp đi
Cũng có lúc anh cố gắng đưa cô ra ngoài chơi, kiểu thuần khiết như Bánh Bao đã trở thành mối quan tâm của mọi người; mọi người đều vỗ vai hội trưởng đại nhân: “Đổi khẩu vị, cải lão hoàn đồng?”. Hội trưởng đại nhân túm lấy bàn tay lông lá của ai kia, hạ giọng nói: “Biến, bạn gái tao”
Anh chưa từng công khai quan hệ với ai trước mọi người, vì thế mọi người đều nhìn Bánh Bao tỏ vẻ nghiền ngẫm. Bánh Bao lại không quen với nơi xa hoa trụy lạc thế này, phần lớn thời gian đều đi theo anh, cảm giác không được tự nhiên. Còn có đám hồ bằng cẩu hữu của anh, phần lớn đều cởi mở, còn có lúc mang theo tiểu tam các kiểu ra ra vào vào, thuê chung phòng nhảy nhót, nhảy xong rồi lại ôm đi.
Trước mặt Bánh Bao, hội trưởng đại nhân cũng cảm thấy khó coi nhưng mọi người đến đây để vui chơi, anh không thể thay đổi được. Vì thế anh chỉ dẫn Bánh Bao theo hai lần, còn lại không miễn cưỡng.
Vì thế anh thường xuyên ở ngoài, cô ở nhà, cô cũng không gọi điện thoại hỏi khi nào thì anh về, cho dù thỉnh thoảng anh gọi bảo tối không về, cô cũng không hỏi anh ở đâu.
Ngoại trừ vẻ ngoài quá trẻ con, hội trưởng đại nhân cũng cảm thấy bản thân không thể kể ra nổi một điểm xấu nào của cô.
Hoặc là chính cô đã từ từ cảm hóa anh, có ai đó đã nói quản chồng và quản chó giống nhau. Thế gian này chó có hai loại: một loại là trên cổ vẫn buộc dây thừng, nhưng không lưu ý là nó cắn đứt dây chạy trốn; loại còn lại cổ chưa bao giờ buộc dây, nhưng nó vẫn ngoan ngoãn nằm úp sấp bên người mình, bởi vì trong lòng nó, nó rất tự do, vì thế nó lấy việc ngốc ở đây làm vui.
Hội trưởng đại nhân cảm thấy chính mình cũng giống nó ở chỗ lấy ngốc làm vui, trước kia nơi đó chỉ là một phòng ở, mà bây giờ khi anh về lại cảm thấy rất ấm áp.
Trò chơi này, anh và cô đều rất nhập vai. Điều này làm anh cảm thấy hai người ở chung có lẽ cũng không tệ.
Lúc rảnh rỗi hai người thường xuyên cùng nhau đi chiến trường, cùng nhau đi phụ bản *hình như đoạn trước dịch là “bản sao”*, khi đó phần lớn thời gian hội trưởng đại nhân đều ở bên Hồng Tụ đường, giúp kéo nick mới. Từng góc của Đất Hoang đều lưu lại hình bóng của hai người. JQ của hai người trong Mông Hồng Thiên Hạ dần dần trở nên rõ ràng, nhưng vẫn có người nói này nói kia.
Thật ra Hồng Tụ đường không còn ai nói gì nữa, đối với lời đồn đại bên ngoài cũng coi như không nghe không thấy, có thể thấy Tiểu Mộc làm hội trưởng không quá mức thất bại.
Mà hậu quả của việc đêm không về ký túc xá là Lôi Lôi MM phát hiện ra chuyện bất thường. Vốn mọi người còn tưởng Bánh Bao vẫn như trước kia, trốn đi chơi game online, nhưng thời gian Bánh Bao về buổi tối càng lúc càng ít, cô ấy bắt đầu nghi ngờ.
Lôi Lôi MM giữ trong lòng không nói, cuối cùng cũng túm lấy Bánh Bao một lần sau khi kết thúc giờ học: “Gần đây mày đi đâu thế?”
Bánh Bao tỏ vẻ ngây thơ: “Đều đi học mà?”
Lôi Lôi MM nhướng mày: “Thành thật đi xem nào”
Bánh Bao nhăn nhó không đáp, cô ấy bắt đầu đoán: “Có phải mày chạy đến chỗ sư phụ không đấy?”
Bánh Bao cam chịu, vì thế JQ trồi lên mặt nước.
“Mày điên r