Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thả Dây Dài Câu Đại Thần

Thả Dây Dài Câu Đại Thần

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.

. Anh cựa người, nhìn Bánh Bao thì cô đang nhìn anh. Hai người nhìn nhau một hồi, cô lạnh lùng nói: “Anh đứng lên được rồi”
Hội trưởng đại nhân không muốn đánh mất cơ hội thân mật khó có này, dù sao anh cũng đến đây để lấy vợ (5), không phải đến cường gian con gái nhà đàng hoàng. Nhưng suy nghĩ một hồi, anh cũng không biết trả lời thế nào, lòng cuống quýt, buột miệng: “Anh không đứng lên”
Hai người đồng loạt nhớ lại một câu thường xuyên xuất hiện trong mấy phim cẩu huyết: “Ngươi không đồng ý ta không đứng lên”. Có điều người ta khi nói câu này đều đang quỳ trên mặt đất, còn anh thì hay rồi, anh…
==|||
Bánh Bao cố sức đẩy anh ra: “Anh đứng lên, em đi tắm”
Hội trưởng đại nhân thấy thật xấu hổ.
Anh ngồi trên sô pha, nghe tiếng nước trong phòng tắm, lấy khăn tay tự lau mình. Lúc này mới thấy vết thương trên vai đau kinh khủng, vết thương dinh mồ hôi xót ơi là xót. Hội trưởng đại nhân rất bực bội, đờ mờ sao lúc hưởng thụ thì không đau, giờ mới thấy đau… ==
Anh mở vòi nước. Áo đã dính đẫm mồ hôi nên anh cởi ra luôn, cởi trần rồi cúi xuống rửa vết thương trên vai. Vốn định rình coi người kia tắm rửa như thế nào nhưng đến khi anh xong xuôi thì ai đó cũng đã quấn khăn tắm đi ra.
Hội trưởng đại nhân lấy khăn tay xoa vết thương trên vai, Bánh Bao vào phòng cầm túi thuốc ra mà lấy rồi cũng không đưa anh, chỉ để lên mặt bàn. Hội trưởng đại nhân vẫn thấy mừng thầm trong lòng, anh cảm thấy nhát cắn này phi thường đáng giá.
Anh ngớ ngẩn cầm bông chấm cồn bôi lên vết thương mãi không xong, Bánh Bao thay đồ ngủ xong ra thấy thế, ngồi xuống, giật lấy miếng bông, lau sạch vết thương rồi bôi thuốc nước. Hai người cách rất gần, hội trưởng đại nhân ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người cô, cảm thấy trước kia mình đúng là chó mù ngu ngốc *yay đúng rồi đó*
Trời dần tối, Thù Tiểu Mộc vỗ vỗ cái ghế sô pha, hạ lệnh đuổi khách rất nghiêm túc: “Anh phải đi”
Hội trưởng đại nhân nghĩ đàng nào cũng không cần mặt mũi, thể diện so với vợ thì vợ phải hơn là đương nhiên rồi… Vì thế, anh thản nhiên nói: “Đêm nay anh không đi”
Thế là hội trưởng đại nhân ngủ trên ghế sô pha.
Nửa đêm khó ngủ, hội trưởng đại nhân cảm thấy bản thân không thể ngồi chờ chết, vì vậy anh gõ cửa phòng Bánh Bao, thừa lúc cô mở cửa mà đi vào.
“Sô pha cứng quá, anh không ngủ được” – Anh thản nhiên nói, sau đó ôm Bánh Bao lên giường, cởi đồ cô rồi ôm nhau ngủ *lưu manh không hỏi tên…*
Cô cũng không phản kháng, cứ để anh bế. Hội trưởng đại nhân cảm thấy xao động, cúi đầu hôn trán cô để ám chỉ, cô cũng không phản ứng. Hội trưởng đại nhân thấy hơi chột dạ: nãy nếu không phải Bánh Bao tự nhiên cắn thì anh cũng chẳng cuồng tính “bật đỏ”. Bây giờ với thái độ không cho phép này của cô, anh ngoan ngoãn ôm cô ngủ.
Hội trưởng đại nhân ở lì nhà Tiểu Mộc mấy ngày liền không chịu đi. Anh không biết được Tiểu Mộc đang nghĩ gì, chỉ sợ mình đi rồi lúc quay lại tiểu bạch thỏ sẽ không mở cửa. Hơn nữa, cô ở một mình, tối đến rất lạnh lẽo.
Bánh Bao cũng không đuổi anh. Anh ở đây thì tối nấu thêm một suất, hai người cũng chẳng nói gì nhiều.
Lần này dạt là dạt đến lúc mẹ Lỗ đến thăm con gái mình. Bà lấy chồng mới hơi xa, đến đây không tiện. Lần này đến, bọn họ đều mong Tiểu Mộc sớm tìm được một người trong sạch để kết hôn. Tự nhiên cô quay về, dù thế nào cũng là con gái mình dứt ruột đẻ ra, che chở cẩn thận nhiều năm, bỗng có một người lạ ở bên cạnh, bà không thể không lo lắng.
Quả nhiên, lần này về, mẹ Lỗ hoảng sợ phát hiện ra: người ngoài hành tinh xâm chiếm địa cầu, ăn sạch người địa cầu, thậm chí nó còn mặc đồ giả làm người tạo dáng trước Thiên An Môn, cười hớn hở…
Càng đáng sợ hơn là người ngoài hình tinh thấy bà tới mà không sợ, còn ưỡn ngực cười cười, nói rất chuẩn: “Mẹ, mẹ đã về?”
Mẹ Lỗ lùi vài bước, cảm thấy chân run lẩy bẩy…
“Cậu…ai cho cậu vào? Tiểu Mộc đâu? Tiểu Mộc!” – mẹ Lỗ choáng váng, hội trưởng đại nhân an ủi: “Tiểu Mộc chưa đi làm về đâu, con tự vào thôi”
Tối hôm đó, Bánh Bao về nhà, chỉ thấy hai đại cao thủ đang quyết đấu.
Mẹ cô kiên quyết: “Tiểu Mộc, về Thanh Đảo ở với mẹ một thời gian”
Bánh Bao không vui: “Nhìn đứa khác gọi mẹ là mẹ, con không vui được”
Mẹ Bánh Bao oanh tạc: “Vậy là con cứ thế loằng ngoằng với thằng này?”
Hội trưởng đại nhân ý kiến: “Mẹ, mẹ nói không đúng rồi. Sao lại là “loằng ngoằng với thằng này” mà lại để cô ấy xem mặt với Con Vịt? Con có kém Con Vịt đó đâu?”
“Con Vịt là ai?” – mẹ Lỗ loạn rồi, nhưng tư tưởng vẫn còn chắc chắn lắm. Bà sốt ruột, bất chấp luôn phong độ: “Dù sao con gái tôi cũng không thể gả cho loại câu tam đáp tứ như cậu được”
Hội trưởng đại nhân không hề hoang mang, tranh cãi còn có phần cứng rắn: “Mẹ, mẹ không thể dùng thành kiến để nhìn người. Tục ngữ có câu Con hư biết nghĩ lại quý hơn vàng, bây giờ con chính là lãng tử quay đầu”
~ (¯ ▽ ¯) ~
Mẹ Bánh Bao tức đến choáng váng: “Đừng có gọi tôi là mẹ!”
Im lặng một lúc, hội trưởng đại nhân cẩn thận gọi: “Mẹ vợ à?”

Bánh Bao đỡ mẹ mình, hơi lo lắng: “Anh đi đi” – cô nói với hội trưởng