Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.
dù đã tách ra nhưng vẫn tuy hai mà một.
Thời gian Thù Tiểu Mộc đi chiến trường có vẻ nhiều, những lúc khác Bang chủ đại nhân thực hành chế độ nuôi thả với tên đồ đệ này, chỉ khi làm nhiệm vụ mật thám, hoạt động cuối tuần, hoặc những hoạt động đặc biệt trong ngày lễ mới gọi đến ép làm nhiệm vụ. Đi chung với sư phụ nhà mình, Thù Tiểu Mộc liền tùy ý hơn rất nhiều, không giống bình thường phải sử dụng vũ lực giành giật từng giây. Có đôi khi tốc độ mạng ở ký túc xá không được tốt, cô đi đường còn chậm hơn cả động vật bò sát, nhưng vẫn không có áp lực, không nóng nảy chậm rãi mà đi, người đứng chờ phía trước chưa bao giờ thúc giục cô. Cho nên bình thường Bang chủ đại nhân lên tiếng gọi về, cô sẽ hấp tấp rời khỏi đám tinh linh cỏ, nhập đội đi theo cùng nhau ăn chực. >_<
Mà trên chiến trường, những người giao thủ với Thánh Kỵ Sĩ, tất nhiên đều lo lắng chú ý nữ thích khách bất cứ lúc nào cũng có thể xông tới kia.
Đối với lần rời đi này, trong lòng Thù Bánh bao kỳ thật không an tâm chút nào, một tháng có thể thay đổi rất nhiều chuyện, ví dụ như xé bỏ một tờ lịch tháng, ví dụ như một bang hội suy vong, hoặc có mấy người hục hặc với nhau.
Nhưng đối mặt với lịch thi dày đặc, nhìn sang ví tiền của mình, nghĩ đến hậu quả khi chìa tay xin cha mẹ phí thi lại, Thù Bánh bao cảm thấy mình phải ráng nhịn đau dẹp sở thích qua một bên.
Nhưng mà… Lại là nhưng mà… = =
Trước khi Thù Bánh bao bế quan còn có một việc chưa làm xong —— cô dùng giá thị trường thu mua Lôi toản khắp nơi, rốt cục buổi tối trước khi tạm nghỉ chơi gom được chín mươi cái Lôi toản, lúc đưa nó cho Tử Điệp, cô chỉ lấy giá gốc mua vào. Đêm đó Tử Điệp liền cao hứng phấn chấn cường hóa toàn bộ mười tám món trang lên cấp mười ba, ra một đôi cánh đỏ rực rỡ.
Cô ấy ở bình nguyên Khổng Tước khi thì khiêu vũ, khi thì quay tròn, hỏi Thù Bánh bao có đẹp không? Thù Bánh bao cùng cô quậy tưng bừng một trận, chụp vài tấm ảnh, mở danh sách Bạn tốt ra nhìn nhìn sư phụ đang đi dã chiến, yên lặng thoát khỏi trò chơi, bắt bế quan tu luyện trong vòng một tháng.
Không đụng tới Internet và máy tính, tương đương với việc Thù Bánh bao trở về nhân gian. Sau đó cô phát hiện toàn bộ nữ sinh trong khoa ngoại trừ vài kẻ mắt cao hơn đỉnh đầu như Kham Dương Lôi Lôi, quá xấu xí*** như Tằng Chí Vĩ hoặc Phan Kim Liên, hoặc cả ngày thả hồn ngoài cửa sổ như bản thân mình ra, thì hầu hết đều đã là hoa có chủ ! !
(***Nguyên văn Oai qua liệt tảo: vốn có nghĩa là không nên đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, ngày nay thường dùng để hình dung những người xấu xí dị hình.)
Phát hiện này làm cho Thù Bánh bao giật mình, cho nên trò chơi trực tuyến, có đôi khi thật sự không thể nói rõ nó là tốt hay xấu. Con người khi sống ngoài xã hội cảm thấy mình không đủ tài đức sẽ suốt ngày vùi đầu lên mạng, mà chính những người trầm mê vào mạng ảo, thì càng ngày lại càng hư không. Có một ngày bạn ngẩng đầu lên khỏi máy tính hít sâu, phát hiện tất cả bạn bè, kẻ thù, trang bị, tiền tài, danh vọng hoàn toàn không tồn tại, cũng không phải không cảm thấy hiu quạnh.
Thù Tiểu Mộc bắt đầu có thói quen buổi sáng mỗi ngày trước tám giờ ôm sách giáo khoa đi phòng học chiếm chỗ, cô bắt đầu ra khỏi ký túc xá thường xuyên hơn, đúng giờ đi căn tin xếp hàng ăn cơm, cô bắt đầu tập cho mình thói quen khi trở lại ký túc xá chuyện đầu tiên cần làm là đọc sách mà không phải là mở máy tính.
Nghỉ ngơi có quy luật đã xóa đi những vết mụn trứng cá vì trường kỳ ăn mỳ ăn liền, ngủ đủ ngày tám tiếng đã chữa khỏi quầng thâm mắt của cô, cô nói chuyện cũng không còn lơ lửng trên mây, đi học không còn ngủ gật, tất cả đều phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Vì thế mảnh đất hoang kia, nơi từng làm cho cô hao phí rất nhiều tâm huyết kinh doanh, những ID từng làm cho cô cười vui hoặc buồn bực, sau khi trải qua vài ngày đầu nhung nhớ nóng ruột nóng gan, cũng chậm rãi quen dần.
Cô bắt đầu để ý hình tượng của mình, lúc nhàn hạ cũng đi dạo phố cùng mấy người bạn trong khoa, tuy chẳng mua gì, nhưng cảm giác ánh mặt trời chiếu lên người cũng làm cho người ta vô cùng thoải mái.
Khi đóa hoa nở ra, tự nhiên sẽ có ong mật bươm bướm bay đến, cho nên có một nam sinh khoa luật mắt mù, công khai bày tỏ tình yêu với cô ở căn tin, nơi có cả ngàn người chú ý. Đó là lần đầu tiên có người với thổ lộ Thù Tiểu Mộc, nhưng bánh bao trong truyền thuyết của đại học A này cũng không ngượng ngùng cam chịu như trong tưởng tượng của mọi người—— cô nói với nam sinh kia: “Cám ơn, nhưng bạn không phải kiểu người mình thích. Thành thật xin lỗi.”
Lời vừa nói ra, mọi người đều ồ lên, ngay cả những kẻ nổi tiếng khinh người trong ký túc xá cũng ngẩng đầu đánh giá cô vài lần. Cái gì đã thay đổi cô nàng Bánh bao này?
Một tháng sau, Thù Tiểu Mộc nghênh đón kỳ thi, trải qua một phen chiến đấu hăng hái đẫm máu tìm đường sống trong chỗ chết, kỳ thi như mãnh thú hồng thủy mang theo một ít xương cốt của mấy vị già cả hom hem đi mất, nhưng Thù Tiểu Mộc vẫn còn sống. Thời gian lại dư dả một lần nữa, nhưng cô cũng không hăng hái bấm vào mấy chữ vàng