Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1343915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3915 lượt.
y không còn đáng lo nữa.
Nhưng, Lưu Sương đã sai lầm rồi.
Nàng mới nằm lên giường, chưa kịp hợp mắt, liền có tiểu cung nữ vội vã chạy tới, sắc mặt tái nhợt, ngữ khí lo lắng: “Người mau quay trở lại đi, Tĩnh Vương hắn............. hắn lại bị độc phát rồi!”
Điều này sao có thể chứ? Nhưng nhìn thần sắc tiểu cung nữ kinh hoảng thất thố nàng không thể không tin, Lưu Sương cuống quít đi theo cung nữ tới tẩm điện của Bách Lý Băng. Đi qua bình phong thủy tinh, liền nhìn thấy Bách Lý Băng lẳng lặng nằm ở đó, mặc áo ngủ hoa mỹ bằng gấm, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt mặc dù không trắng xanh như khi trúng độc, nhưng vẫn tái nhợt như cũ.
Lưu Sương đương nhiên cũng biết là hắn đang giả bộ, nhưng vẫn mềm lòng. Nghĩ đến chuyện hắn vừa trúng độc, nàng không đành lòng cự tuyệt hắn, không thể làm gì khác hơn là thuận theo ý hắn, nằm ở cái giường mà hắn chuẩn bị.
Gian kế thực hiện thành công, Bách Lý Băng lập tức tươi cười, thản nhiên nằm trên giường. Trải qua một đêm vất vả hắn vô cùng mệt mỏi, chỉ chốc lát liền tiến vào mộng đẹp.
Lưu Sương nghe được tiếng thở của hắn đều đều, biết hắn đã ngủ thiếp đi, liền lặng lẽ rời giường, vào Thiên Điện ngủ. Nàng làm sao có thể ngủ cùng phòng với hắn, nàng biết cái gì gọi là qui củ.
Nhưng nàng không hiểu, Bách Lý Băng vì lí do gì cứ phải bám chặt lấy nàng không rời.
Sáng sớm hôm sau, Lưu Sương tỉnh giấc. Mở mắt thấy ánh nắng chói chang chiếu qua cửa, biết đã không còn sớm, đang muốn đứng dậy, đột nhiên ngây ngẩn cả người.
Trong phòng không biết xuất hiện thêm một cái giường từ khi nào, con người đang nằm nghiêng trên giường, không ai khác chính là âm hồn bất tán Bách Lý Băng.
Hắn mặc một bộ trường bào hoa mỹ bằng gấm, tóc dài đen nháy như một thác nước. Trong tay hắn bưng một chén đang bốc khói, đang thưởng thức hương thơm. Đôi mắt đen láy xuyên qua sương mù, chăm chú nhìn nàng, nhiệt tình cháy bỏng, khiến người khác nhìn không ra hắn hứng thú với cái gì đến vậy.
Trong khoảnh khắc đầu óc Lưu Sương trở nên đóng băng, không rõ tại sao hắn lại ở chỗ này. Nàng nhớ kỹ là đêm qua chính mình đã rời khỏi tẩm điện của hắn. Quay đầu nhìn một lượt, đồ đạc trong phòng này mang phong cách cổ xưa, tuyệt đối không phải tẩm điện của hắn.
Hắn dám mang giường vào phòng của nàng? Chẳng lẽ đêm qua hắn cũng ngủ trong phòng này?
“Tỉnh rồi sao?” Bách Lý Băng không nhìn Lưu Sương, mỉm cười hỏi.
“Tại sao ngươi lại ở đây?” Lưu Sương nhíu mày hỏi.
Bách Lý Băng bĩu môi một cái, nói: “Núi không chuyển thì nước phải dời thôi, nàng đã không muốn đến ở trong phòng ta, ta chỉ còn cách tới phòng nàng!”
Buồn cười thật, Lưu Sương cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
“Ngươi............. ở trong phòng ta cả đêm?” Lưu Sương hỏi dò.
“Đương nhiên rồi!” Hắn thản nhiên trả lời.
Lưu Sương thở dài chán nản, nhìn khí sắc hắn tốt lắm, biết độc đã giải hết, liền trầm mặt, nói: “Ngươi đi ra ngoài trước đi, ta muốn thay quần áo!” Xem ra hôm nay nhất định nàng phải xuất cung thôi.
Dừng một phen, thấy Bách Lý Băng không không có ý muốn đi, nàng trừng mắt, nói: “Còn không đi!”
Lưu Sương làm bộ nổi giận, Bách Lý Băng lưu luyến không rời bưng cái chén lên, từ từ đi ra ngoài.
Lưu Sương trang điểm xong, Bách Lý Băng sai tiểu cung nữ mang đồ ăn sáng đến. Lưu Sương dùng xong bữa sáng, lại chẩn mạch cho Bách Lý Băng, sau đó đưa một phương thuốc cho tiểu cung nữ. Chỉ cần uống xong bát thuốc này, trừ hết độc trong người hắn, nàng có thể tự do.
Làm xong hết, Lưu Sương liền yêu cầu xuất cung, Bách Lý Băng đương nhiên không đồng ý, dùng trăm câu ngàn chữ ngon ngọt thuyết phục nàng. Lưu Sương chưa bao giờ biết Bách Lý Băng lại giỏi trò ngụy biện như vậy, hắn lôi ra một đống lý lẽ, nói lưu loát như nước chảy, liên tục không dứt. Dày vò hai lỗ tai của Lưu Sương không thôi.
Cứ tình hình này, nếu Lưu Sương không đáp ứng chuyện ở lại, hắn tuyệt đối không bỏ qua cho nàng.
“Ta là thân phận gì, dựa vào cái gì muốn ta ở lại trong cung của ngươi?” Lưu Sương nhìn bộ dáng thề không bỏ qua của hắn, thản nhiên hỏi.
Những lời này rất hữu hiệu, tựa hồ như là đâm vào tử huyệt của hắn, trong lúc nhất thời Bách Lý Băng không biết trả lời như thế nào. Suy tư trong chốc lát, lo lắng nói: “Không bằng như vậy đi, nàng đã cứu ta một mạng, ta không so đo chuyện nàng lớn hơn ta một tuổi, càng không chê nàng từng gả cho Tam ca. Ta lấy thân báo đáp thì như thế nào? Nàng làm Vương phi của ta, vậy thì có thể ở bên ta rồi?”
Lưu Sương không ngờ hắn lại nói như vậy, ngây người chớp mắt một cái, không khỏi cười lớn một tiếng.
Giống như nàng đang nghe một chuyện cười cực kì thú vị.
Nhìn thấy Lưu Sương cười đến cười đến run rẩy cả người, hai gò má ửng đỏ, mặt Bách Lý Băng từ từ tối đen.
Đúng lúc này, ý chỉ của Thái hậu tới, truyền Lưu Sương đến Từ Ninh Cung. Lưu Sương vô cùng vui vẻ, nếu là Thái hậu cho nàng xuất cung, Bách Lý Băng có ngăn trở thế chứ ngăn trở nữa cũng là vô dụng.
Lưu Sương từ biệt Bách Lý Băng đang bầy ra vẻ mặt u oán, theo cung nữ truyền chỉ tới Từ Ninh Cung.
Trong điện các tiểu cun