Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thái Giám Đại Quan

Thái Giám Đại Quan

Tác giả: Fressia Phan

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 134410

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/410 lượt.

sau.
- Nàng tới rồi à…- giọng hắn trầm và ngọt, dịu dàng cất tiếng hỏi.
Nàng khẽ gật đầu, vạt áo bích đào nhuận màu phấp phới phủ lên giáp y của Phúc Khang An:
- Chàng đang lo lắng chuyện gì thế?- giọng nàng quan tâm, mỉm cười.
- Vẫn là thánh thượng…- Phúc Khang An nhìn nàng trả lời.-… Người cứ lao vào làm việc cho tới kiệt sức mới thôi…
Mới chỉ như khoảnh khắc vừa rồi thôi, Lăng Lam vẫn còn bên hắn, thậm chí Càn Long có thể cảm nhận được nàng trong từng ngõ ngách của tâm trí và dường như nghe thấy cả tiêng thở của nàng phả vào gáy mình…
Nhưng không phải, nàng đã ra đi từ rất lâu rồi…
Hắn cứ ngồi đó cho tới khi vầng nhật nguyệt lên cao, bóng tối như một con quái thú nuốt chửng tất cả, nhuốm màu đêm đen lên từng hạt bụi.
Đôi mắt Càn Long lúc này còn cô đơn lạc lõng hơn cả ánh trăng kia. Hắn thầm ước nguyện mỗi cơn gió thoảng qua, hắn có thể bớt đau đi một chút…
Nhưng không, niềm đau vẫn vẹn nguyên như thế, vẫn tươi mới như cái ngày hắn nhận ra căn phòng nàng trống rỗng…
Con dao khảm rồng vẫn trong tay hắn, nhưng giờ thì nàng đâu rồi??
Máu từ lòng bàn tay hắn vì cứa vào dao nhuốm đỏ ngọn cỏ. Thứ chất lỏng sánh đặc ấy quệt lên từng tảng đá khô cằn, vạch lên đó nắn nót tên nàng…
- Lam nhi…- nước mắt hắn run rẩy rơi, dường như còn chen vào cả tiếng nấc nghẹn ngào…-… nàng thật sự rời xa ta rồi sao?
—o0o—
Sẽ ra sao nếu tất cả hóa hư vô?
Sẽ ra sao nếu kí ức tan ra như làn khói?
Sẽ ra sao nếu mọi nỗi đau vỡ vụn được quét đi?
Ánh sáng rất mỏng, mỏng tới mức nàng nghĩ mình có thể xé nó tan ra được, nhưng khi bàn tay yếu ớt ấy với lên, chỉ có thể vụt vào khoảng không chứ không thể chạm vào vệt nắng. Nàng thất vọng, cụp mắt xuống, hàng mi thưa thớt giăng mắc niềm đau.
Cảm giác bất lực len lỏi vào tâm trí nàng, dường như trong con tim héo úa còn đang mọc lên cái cây của nỗi nhớ. Nếu như ngày ấy nàng có thể chết đi… Nếu như ngày nay nàng không phải kẻ tàn phế…
Nàng nhắm mắt, cố bỏ ngoài tai những âm thanh hời hợt xung quanh mình, rũ bỏ hơi thở sự sống đang bấu víu trên gấu áo nhưng sức đã tàn lụi tới mức nàng không thể nhấc tay lên nổi.
Nước mắt nàng lăn…
Vẫn văng vẳng đâu đó, khẽ thì thầm bên tai nàng là lời yêu thương của Càn Long, là cái cựa quậy khe khẽ của đứa con trai nàng mới chỉ được ôm có một lần…
Nàng khóc, nỗi nhớ càng quay quắt hơn, niềm đau càng vặn xoắn hơn…
Nàng nấc, cổ họng khô rát không cho nàng cất nổi tiếng.
Nước mắt tràn vào tim…
Có bóng chân của một nam nhân bước tới bên nàng, dáng người cao cả, giọng ấm dịu nhưng không thể chữa lành vết thương nơi tim nàng…
Nàng ngước nhìn, dù biết đó không phải nam nhân nàng mong nhớ nhưng vẫn tiếp tục ứa nước mắt khi chàng dịu dàng gọi:
- Lam nhi…






Sống trên đời thực ra có rất nhiều thứ đáng ghét, hơn nữa tùy từng địa điểm, thời gian mà một thứ ngày trước ta thấy cũng bình thường thôi nhưng giờ lại thấy ghét, xen hận, lẫn căm thù.
Ví dụ điển hình cho việc này là Lăng Lam ngày trước thực tình không có ghét muỗi, cùng lắm thì chỉ thấy hơi khó chịu vì mấy tiếng vo ve của chúng, thỉnh thoảng bị chích cho vài nhát cũng thường thôi. Nhưng giờ phút này đây, ở nước An Nam khí hậu vừa nóng vừa ẩm này… Nàng ghét chúng! Nàng hận chúng! Nàng căm thù chúng!
Đốp!
Nàng đưa tay ra đập, kết quả là đập hụt, đang ngồi trên giường bệnh cũng mất đà mà lao thẳng xuống nền đất cứng toét mông. Sao mà vui thế!
Xoa xoa mông mình, Lăng Lam lầm rầm chửi rủa lũ muỗi rồi vịn tay vào thành giường, cố nhấc người mình lên nhưng bị trượt ngã lại xuống đất. Khốn khổ!
- Dạ bẩm… tiểu thư… tiểu thư…
- Nói!- Chàng không quát, giọng mạnh hơn, cũng đủ để nước mắt hai tì nữ nước mắt lưng chòng:
- Tướng quân tha tội! Tiểu hư cả ngày nay chưa có hạt cơm nào vào bụng! Phu nhân cấm chúng nô tì…
- Hừ.- Hồ Bình phất tay.- Đi chuẩn bị thức ăn cho tiểu thư đi.
- Dạ.
Mấy tì nữ vội vàng lui.
Hồ Bình nhìn Lăng Lam đau xót, khi nào nàng cũng nở nụ cười dịu dàng ấy được. Chàng biết phu nhân của mình ngược đãi nàng nhưng chính nàng lại không muốn chàng biết, giờ chàng phải làm sao với nữ nhân khó hiểu này?
Hồ Bình ngồi xuống, chà sát bàn tay lạnh cóng của Lăng Lam vào tay mình, chỉ mong có thể truyền cho nàng chút hơi ấm. Nàng khẽ cười, lặng câm đưa tay áo thấm mồ hôi trên trán chàng. Thời điểm này quan trọng tới thế, vậy mà chàng vẫn về thăm nàng. Lăng Lam chỉ không muốn Hồ Bình bận tâm về những điều nhỏ nhặt của mình.
Thức ăn đưa lên, chính tay Hồ Bình thổi canh gắp cá đút cho nàng, Lăng Lam hạnh phúc nuốt đồ ăn giản dị mà bỗng thấy ngọt như ăn đường phèn. Nàng nhìn chàng, lòng chộn rộn một cảm giác khó tả. Vẫn đôi mắt sâu thăm thẳm, cái mũi cao thanh thoát, nét môi vương giả và cả mùi hương của cỏ ngát, nam nhân mà nàng từng bị trúng tiếng sét ái tình ngay lần đầu gặp mặt ấy giờ lại đang ở ngay trước mặt nàng. Nghĩ tới ngày ấy làm Lăng Lam khỏi bật cười. Hồi đó nàng dụ Hồ Bình kết nghĩa huynh muội chỉ là cái cớ tiếp cận nhưng sau