Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thái Giám Đại Quan

Thái Giám Đại Quan

Tác giả: Fressia Phan

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 134419

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/419 lượt.

ền tới tâm khảm mình.
Hồ Bình mỉm cười khẽ, từng giọt mật trong giọng nói nhỏ tí tách vào tai Lăng Lam bất chợt trở nên lạnh lẽo:
- Nàng định giả câm tới bao giờ?






Càn Long từng nói với nàng, hắn nghi ngờ nàng là cháu chắt của Lã Bất Vy, bởi vì mẫu thân họ Lã, bởi vì nàng cũng tâm cơ tham tiền như Lã Bất Vy, nếu có cơ hội cũng có lẽ nàng sẽ buôn vua bán chúa giống Lã Bất Vy. Khi ấy, nàng chỉ cười, nói với hắn: “Lịch nhi thông minh ra rồi đấy”. Hắn cũng chỉ cười, bảo với nàng rằng hắn vốn là nam nhân đạo mạo tót vời, thần thông quảng đại, vân vân và vân vân. Hồi ấy quả thực ở bên hắn rất vui, nhưng là trong lòng nàng tự không biết hưởng cái phúc đó. Nàng lúc nào cũng chỉ nghĩ cách diệt trừ các phi tần bên cạnh hắn, ngày ngày nơm nớp lo Châu cách cách trả thù, ngày ngày sợ hãi Cự Dã sẽ biết sự thật…
Nhưng cuối cùng giấy cũng đâu gói được lửa, mọi bí mật đều bị vạch trần. Càn Long không có phản ứng gì khi biết chuyện khiến chính nàng phải ngỡ ngàng. Hắn thương yêu hoàng muội của mình tới thế… Ngày ấy, hắn chỉ ôm nàng vào lòng, thì thầm, miệng lẩm bẩm biện minh cho lỗi lầm của nàng, mặc kệ cho nước mắt lăn ra khỏi hốc mắt. Hắn cứ thế thì thầm vào tai nàng, lặp đi lặp lại để an ủi nàng và cũng để tự huyễn hoặc bản thân: “Không phải lỗi của nàng, ân ân oán oán đều do đời trước gây nên. Không phải lỗi của nàng…”. Hắn cứ nói, nói cho tới khi giọng khàn cả đi rồi mới chịu gục xuống vai nàng. Lăng Lam không hiểu, nàng có gì để hắn yêu? Tại sao hắn lại si tình tới thế? Tại sao?
Ở bên Càn Long bao năm ròng, nàng biết người hắn yêu thương nhất là Châu cách cách. Cũng chính vì thế mà nàng muốn cướp lấy trái tim của nàng ta, hành hạ nàng ta. Ngọc Châu là nhi nữ của Ung Chính-kẻ giết phụ thân của mẫu thân nàng, lại còn là muội muội của Hoằng Lịch-kẻ đã giết mẫu thân nàng. Cớ gì nàng ta có quyền sống hạnh phúc??
Nàng đã dụ dỗ Châu cách cách, trêu đùa với trái tim nhỏ bé ngây thơ ấy, thề non hẹn biển yêu thương nàng ta suốt đời suốt kiếp, vẽ lên cảnh mộng giá như có kiếp sau, hai người sẽ kết phu thê, kiếp này khi chết đi, nguyện làm đôi uyên ương quấn quýt không rời,…
Lăng Lam đã phụ nàng ta, chà đạp trái tim yếu ớt ấy không thương tiếc, để rồi khi yêu thương hóa thành thù hận… Người gánh chịu hậu quả tất nhiên là nàng- kẻ gây thương tổn cho nữ nhân thuần khiết chưa từng nếm khổ đau ấy.
- Ta không giả bộ…- nàng mỉm cười, nét cười tưởng chừng như làm rách con tim người đối diện.- Ta thực lòng… yêu chàng…
Hồ Bình quay mặt đi, không dám nhìn thêm vẻ mặt của Lăng Lam, chàng sợ mình sẽ mềm lòng mà tin những lời nàng nói là thật.
- Ta sẽ không biện minh cho chính mình…- đầu nàng cúi, nước mắt cứ lặng lẽ rơi thấm đẫm bộ hỉ phục rực rỡ. Mái tóc đen sẫm tràn đầy trên vải đỏ, bắt đầu hoen nước…- Ta cũng không hối hận… ta chỉ tiếc nuối… Giá như thế gian có người có thể cứu vớt ta…
Hồ Bình không biết tự khi nào đã quay lại nhìn nàng, ánh mắt chàng đậu trên những giọt nước trong suốt giăng mắc trên mi mắt nàng.
- Ta đã nghĩ mình có thể làm lại từ đầu, bắt đầu một cuộc đời mới với nam nhân mình yêu thương…- Nàng ngước mắt lên nhìn Hồ Bình.- Đó là chàng…
Một lần nữa Hồ Bình trốn tránh ánh mắt nàng. Chàng sợ ánh mắt ấy, tại sao nàng lại đem bộ dạng đáng thương ấy ra thử lòng chàng? Nàng muốn gì ở chàng? Tiền tài? Hay chỉ đơn thuần là một đêm xuân nồng?…
Những thắc mắc chộn rộn tâm trí khiến Hồ Bình không kìm được mà bật ra hỏi:
- Nàng muốn gì mới buông tha ta?
Lăng Lam lại cười. Nàng cười nhưng nước mắt lại rơi. Chàng muốn nàng buông tha mình hay sao? Chàng kinh tởm nàng tới mức đó hay sao?
Có phải ai đó đang dùng rìu bổ đôi đầu nàng? Có phải ai đó đang cầm dao cắt cứa tim nàng? Nếu không phải… thì tại sao nó lại đau tới thế?
Lăng Lam đấm thùm thụp vào ngực mình, ngăn bản thân không được khóc. Nàng không thể mang bộ dáng thảm hại tới thế trước mặt người mình yêu. Nàng quẹt sạch nước mắt, đứng phắt dậy tới bên chàng khiến Hồ Bình không khỏi ngỡ ngàng. Nàng mỉm cười thật quyến rũ, ánh mắt tràn đầy tự tôn kiêu ngạo, lần này tới lượt nàng nâng cằm chàng lên, làn môi đỏ thắm nồng nàn nhả lời ngọc:
- Ta muốn chàng…- Nàng kéo dài giọng, một tay lần tới viền áo chàng ve vuốt, hành động tà mị mờ ám tới mức khiến Hồ Bình nín thở. Nhận thấy phản ứng của chàng, Lăng Lam cười thoảng như cánh hồng đỏ màu máu còn vương từng giọt huyết nồng. Nàng bất ngờ đẩy chàng ra xa, hai tay mình vịn vào thành cửa sổ phía sau, ánh trăng sáng quắc phủ lên tấm thân kiều diễm của nàng, biến Lăng Lam thành một yêu tinh nơi u linh chuyên đoạt hồn cướp phách. Tiếng nàng vang lên rõ mồn một, không tan loãng mà lan ra xa, ngân vang trong màn đêm dày đặc như muốn nuốt chửng lấy nam nhân trước mặt:
- Ta muốn chàng muôn vạn kiếp cũng đừng bao giờ xuất hiện trước mắt ta nữa!
—o0o—
Cũng một đêm thu se lạnh như thế này, trên nóc cung Tử Cấm Thành, Châu cách cách dựa vào lòng Lăng Lam, cái ấm áp bình yên lan tỏa trong tâm khảm người thiếu nữ nhỏ. Nàng