XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thái Giám Đại Quan

Thái Giám Đại Quan

Tác giả: Fressia Phan

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 134428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/428 lượt.

cất tiếng, vẫn cái mộng ước muôn thuở dịu dàng ấy:
- Giá như thời gian mãi ngừng lại ở giây phút này…
Lăng Lam không nói, khẽ vuốt tóc người con gái trong lòng mình, cái mỉm cười của nàng có phần chua chát. Nàng cất giọng thề thốt như một thói quen khó bỏ:
- Đời này kiếp này ta chỉ cần được ôm Châu nhi mãi… thế là đủ…
Đôi má Châu cách cách hồng hồng, nàng e thẹn nhưng cũng hưởng thụ mật ngọt mà Lăng Lam vừa rót vào tai mình, đầu nàng dụi dụi vào cằm Lăng Lam, yên bình mà ấm êm tới mức nàng ngỡ đây không phải sự thực. Có sự thực nào lại ngọt ngào viên mãn tới nhường này? Có sự thực nào lại tròn đầy yên bình tới mức này?
Phải, nào có sự thực nào như thế. Cái mà nàng đang hưởng thụ chỉ là sự giả dối ngọt ngào, chỉ là màn kịch Lăng Lam độc diễn mà Châu cách cách là khán giả duy nhất, nạn nhân duy nhất… Cái tiếng “Châu nhi” ấy sao mà ngọt ngào tới thế…
Nếu có kiếp sau nàng nguyện làm nam nhân, cướp lấy trái tim của Lăng Lam rồi giày xéo trả thù. Nàng sẽ khiến Lăng Lam sống không bằng chết, ngày ngày tháng tháng quỳ dưới chân nàng cầu xin được giải thoát!
- Châu cách cách…- một thái giám tiến vào hành lễ với nàng rồi bẩm báo.- Hoàng thượng cho gọi cách cách.
Nàng đứng dậy, sửa sang y phục rồi kiêu ngạo tới Càn Thanh cung, thấy Càn Long bên thư án liền nở nụ cười đáng yêu như trước nay nàng vẫn vậy, như chưa từng có gì vấy bẩn tâm can nàng.
Càn Long không ngẩng đầu lên nhìn nàng, lời rồng thoát khỏi môi liền cho Châu cách cách một tin ngang sét đánh:
- Mông Cổ biên cương đang rục rịch làm phản. Muội ngay ngày mai tới đó cầu thân, thít chặt bang giao.
- Hoàng huynh…- Châu cách cách sợ hãi lao tới dưới chân Càn Long, nước mắt lập tức bung ra như những đóa châu ngọc trong suốt.- Sao huynh lại nỡ đối xử như thế với muội?- Hắn vẫn lặng im, đôi tay thoăn thoắt phê lên bản tấu, chữ rồng thảnh thơi in lên mặt giấy trắng toát.- Chỉ vì Lăng Lam hay sao???- Không hề có tiếng trả lời nàng. Châu cách cách điên cuồng lay chân hắn.- Muội là muội muội huynh yêu thương nhất cơ mà!
Càn Long không có lấy một lời giải thích, hắn nhìn nàng trân trân, ánh mắt lạnh băng xói thẳng vào nàng, phất tay ra lệnh cho đám thị vệ, giọng lạnh lùng không có lấy một sợi vấn vương tình thân:
- Đưa Châu cách cách về tẩm cung chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai. Từ giờ tới lúc ấy không được ra khỏi phòng.
Nàng bất lực buông chân Càn Long ra, từ từ đứng dậy, con ngươi hoen nước thẫn thờ nhìn hắn. Đây là hoàng huynh của nàng sao? Đây là hoàng huynh thường ôm nàng vào lòng, kể cho nàng truyện thần tiên cho tới khi nàng buồn ngủ đó sao? Đây là hoành huynh luôn yêu thương cho nàng cùng cưỡi ngựa phóng vun vút trên thảo nguyên gió lồng đó sao? Đây là hoàng huynh từng tự tay khắc tặng nàng một bức tượng gỗ nữ oa có hai chỏm tóc y hệt nàng đó sao?
Châu cách cách muốn mình giờ phút này đủ can đảm để cười lên một tiếng, giữ lại lòng tự tôn mà coi chuyện mình bị bỏ rơi chỉ như đánh rơi trâm gỗ nhưng không thể, nàng chỉ có thế làm nước mắt bản thân khô ráo, nhìn Hoằng Lịch vẫn lạnh nhạt phê duyệt tấu chương.
Phải, từ ngày còn nhỏ nàng đã biết hoàng huynh của mình thích hợp làm đế vương, ngày đó chỉ nghĩ vì hắn thông minh cơ trí. Hừ, giờ thì còn biết… phàm muốn làm đế vương nhất loạt đều là kẻ tuyệt tình…






Phạm Liên cau có ngồi thêu, sao mấy họa tiết này khó thế mà mẫu thân cứ bắt nàng thêu hoài, bảo rằng nữ nhi thì phải khéo léo “cầm kì thi họa” gì gì đó. Nhưng mà giờ nàng chẳng phải có phu quân rồi đó sao, có lo bị ế nữa đâu mà cứ bắt nàng phải thông tỏ mấy món chán phèo này. Hix.
Kim đâm một nhát vào tay nàng, chảy máu thì hay rồi, nàng sẽ có bằng cớ mà chạy tới chỗ mẫu thân bắt đền hoặc tới chỗ Bình ca mếu máo để chàng dỗ dành, tiện thể thắt chặt tình phu thê thêm cháy đượm. Nhưng mà chết tiệt ở nỗi là chẳng có tí máu nào chảy ra cả… làm nàng có tủi thân chút ít. Hức hức.
Nàng thở dài một cái thão thượt, chuyện của muội muội Lăng Lam làm nàng lo lắng vạn phần. Đêm tân hôn thì thấy tướng công hùng hổ về phòng ôm nàng, còn chưa hiểu chuyện gì thì nàng đã bị vòng tay ấm ru cho ngủ khì. Sáng hôm sau tới thăm phòng tân nương thì chẳng thấy bóng dáng Lăng Lam đâu, cả Dận Minh thần y cũng mất dạng làm nàng vạn phần bối rối. Tướng công chinh chiến bận rộn, vương phủ chỉ có mình nàng quản, vậy mà khách đột nhiên phật ý bỏ đi hết, quả có mất mặt và buồn rầu một tẹo.
Thực ra nàng cũng đâu làm chuyện gì to tát lắm. Chỉ là sáng hôm ấy nàng đột nhiên hứng chí dậy sớm, bụng đói meo định tới nhà bếp lấy cái bánh bao ăn tạm thì nghe tiếng người nói chuyện, rón rén lại gần thì phát hiện ra đó là Dận Minh thần y và Lăng Lam.
Ý, Lăng Lam nói được hay sao? Nàng ấy hết câm rồi à? Mà quả cũng lạ, ngày trước vì nghĩ Lăng Lam là người nhà Thanh nên mọi người đều dùng tiếng Hán để nói chuyện với nàng, giờ thì thấy nàng ấy cùng Dận Minh nói tiếng An Nam sõi kinh khủng, người ngoài nhìn vào lại tưởng nàng ấy sinh trưởng ở An Nam. Lạ ghê ta?
Dận Minh cười cười g