Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341875

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1875 lượt.

lộn xộn cả lên, mà lại vô cùng mạch lạc nối liền nhiều chuyện lại với nhau.
Nếu không có người giúp, không ai có thể nhảy xa đến vài chục trượng.
…..Cô có cảm thấy, một kẻ ngốc bị mù, lại không cần sự giúp đỡ của người khác, thường xuyên đi trộm thuốc, lại không để lại bất kì dấu vết nào mà chạy trốn, chuyện này hình như không tầm thường.
Không cần biết huynh có võ công hay không, với khả năng tay không chặt cây này của huynh, ta không cần vì huynh lo lắng nữa.
Ta không cần ăn gì cả….Mấy thứ này vô dụng với ta.
…….
Đến lúc này mà lại còn có thể phân tích rõ ràng như thế, Tiểu Xuân cũng thật sùng bái mình.
“Khụ…” Tiểu Xuân vội ho một tiếng, thăm dò hỏi: “Huynh không phải người, vậy là gì?”
Lý Thanh ngẩng đầu.
Dưới ánh trăng, gương mặt Lý Thanh dường như tái nhợt hơn thường ngày. Cũng có thể không phải là tái nhợt mà là do cỗ không khí lạnh băng quanh thân hắn khiến hắn thoạt nhìn như thế mà thôi.
Tiểu Xuân đột nhiên cảm thấy, Lý Thanh như thế hơi xa lạ.
Lý Thanh chậm rãi đứng lên, Tiểu Xuân không tự chủ được lùi về sau một bước.
Lý Thanh dường như thấy được động tác của Tiểu Xuân, thân thể hắn cứng đờ, đứng yên không nhúc nhích.
“Ta…” Lý Thanh nặng nề mở miệng: “Ta sẽ không hại cô.”
Tiểu Xuân sợ hãi kêu một tiếng: “Huynh là yêu quái à?!”
Sắc mặt Lý Thanh trắng bệch: “Ta không phải yêu quái.”
“Khụ!” Tiểu Xuân cảm thấy mình phản ứng hơi quá, có vẻ không tốt, nàng bình tĩnh lại, chậm rãi nói với Lý Thanh: “Ta không có ý đó, chỉ là….huynh là sơn quái* à?”
(*yêu quái núi =)) )
Lý Thanh lắc đầu.
Tiểu Xuân suy nghĩ một chút, lại nói: “Vậy huynh là cái….”
Lý Thanh không nói.
Tiểu Xuân thử thăm dò: “Chẳng lẽ không phải là “cái”? Vậy huynh là cây…..”
Lý Thanh càng cúi đầu.
“À à, xem ra cũng không phải. Huynh đừng thất vọng, ta nhất định đoán được!” Tiểu Xuân nâng cằm, suy nghĩ cẩn thận; “Chẳng lẽ là con….”
“Ta không phải thú nuôi trên núi.”
“Hả?” Tiểu Xuân kì quái nói “Không phải à?”
Tiểu Xuân khoanh tay, nhìn Lý Thanh từ trên xuống dưới.
“Ta còn tưởng huynh là heo tinh trên đỉnh núi chứ.”
Lý Thanh: “……”
Đoán một lúc, lại không đoán trúng chút nào, Tiểu Xuân hơi mất kiên nhẫn.
“Này không phải, kia cũng không phải, rốt cuộc huynh là gì?!”
Lý Thanh bị nàng đoán heo núi cá chép cọc gỗ gậy gì đó cả buổi trời, tinh thần đều sa sút hẳn, hắn cúi thấp đầu đứng đó, không nói.
Tiểu Xuân đá đá một tảng đá trên đất; “Này này, đang nói với huynh đó, rốt cuộc là—-”
Tiểu Xuân đang nói một nửa chợt cảm thấy quanh thân mình chợt lạnh.
Sau khi giương mắt nhìn lên, người trước mặt đã thay đổi.
Thật ra, thành thật mà nói, Lý Thanh cũng không biến đổi gì mấy, dáng vẻ vẫn là dáng vẻ đó, vẫn gương mặt đó, chỉ là quanh thân thể cao lớn chất phác, dần nổi lên một vòng gió cuồn cuộn.
Giống như trước đây khi hắn dùng một ngón tay biểu diễn cho Tiểu Xuân xem, lần nảy đổi thành hắn dùng cả người mình. Nếu nói ngón tay lúc đó trông chỉ như một cái lông vũ nho nhỏ, thì lúc này, Lý Thanh đã hoàn toàn hóa thành một lưỡi dao gió.
Dòng xoáy gió cuốn quanh người Lý Thanh, vài sợi tóc và vạt áo của hắn bị thổi đi, bay bay trong không trung, gió xoáy tạo thành hình dáng của một thanh lợi kiếm, mỗi một luồng gió, từng vòng xoáy cũng đều rực rỡ kinh người.
Lạnh.
Thật sự là quá lạnh.
So với lúc nàng nhìn thấy Tinh Hà càng lạnh hơn.
Cả người Tiểu Xuân run lên, đứng tại chỗ, nhìn một màn kinh người trước mắt, nói không thành lời, cũng không nhúc nhích được.
Lý Thanh không động đậy, gió quanh thân hắn lặng lẽ đảo quanh, thế nhưng, dù nàng có cảm thấy người trước mắt nguy hiểm đến thế nào, như có một luồng sức mạnh của sấm sét, khiến người ta không dám tùy tiện lúng túng.
Lý Thanh ngẩng đầu, nói với Tiểu Xuân.
“Ta sẽ không hại cô.”
Tiểu Xuân lui về phía sau một bước, hai chân như nhũn ra.
Lý Thanh thấy dáng vẻ của nàng, ngực khó chịu, hắn cúi thấp đầu, cũng lui về sau một bước, giọng nói mang theo sự khổ sở.
“Ta, ta sẽ không hại cô mà….”
Tiểu Xuân nhìn gương mặt chán nản của Lý Thanh, mở to miệng, mới phát hiện hai hàm răng mình đều run lên.
“Huynh…huynh rốt cuộc là gì….”
…..
Núi rừng yên tĩnh.
Trong Bạc Mang sơn cốc này dường như cũng nhiễm cái không khí lạnh băng kia, phát ra âm thanh vù vù.
Ở một vách núi cao vút, có một bóng người, ngồi đối diện với vực thẳm của núi Bạc Mang, lẳng lặng ngồi đó. Y mặc một bộ quần áo màu xanh, không đeo thêm vật trang sức gì, thân thể cao ngất.
Bỗng dưng, y chậm rãi mở mắt.
Trước mắt là biển mây bàng bạc.
Ánh mắt của y sâu như vực thẳm, lẳng lặng nhìn biển mây kia, mặt mũi khó dò.
…..
Thâm sơn
Giấu thần kiếm.






Hôm đó, Tiểu Xuân không biết là mình đã về nhà như thế nào nữa.
Nàng trợn tròn mắt, ngây ngốc ngồi trên giường, mặt trời bên ngoài đã lên cao cũng không hề nằm xuống ngủ.
Tia sáng bên ngoài rọi vào nhà, ánh nắng vàng rực chiếu trên mặt đất, len lỏi qua khung cửa sổ.
Tiểu


XtGem Forum catalog