Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Bồng Vũ
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134993
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/993 lượt.
trên ghế, nhìn chằm chằm Đằng Tế đang nói chuyện vui vẻ cùng Thiên Thần, so với trước đây như phân thành hai người khác nhau , trái tim không ngừng trầm xuống.
Ngày đó, sau khi bác sĩ điều trị vết thương cho Đằng Tế, cô liền lập tức đưa anh về tòa thành, nhờ “Saint Angel” hồi phục mạnh mẽ các tế bào, nên anh chỉ cần tĩnh dưỡng ba ngày liền tỉnh lại, hơn nữa thương thế hồi phục rất nhanh.
Nhưng, như điều cô lo lắng, người tỉnh lại không phải Đằng Tế cô chờ mong, cũng không phải chỉ là tên Ma Vương nghe lời ngày trước, mà là… tên ác ma độc ác hơn, điên cuồng hơn, càng khiến người ta sợ hãi!
Độc tính của “Saint Angel” cuối cùng đã phát huy, nó đã chiếm đoạt toàn bộ linh hồn của Đằng Tế rồi.
Sau đó, bất tri bất giác, cô dần dần phát hiện, anh càng nguy hiểm hơn so với tưởng tượng của cô, bởi vì anh không chỉ có được năng lực khiến cô khuất phục, càng đáng sợ là, anh còn có mị lực dễ dàng bắt giữ lòng người.
Trong quá trình bọn họ giao thủ, anh luôn có thể tài tình thay đổi địch ý của cô đối với anh, làm cho cô quên mất đối lập giữa bọn họ, vô hình trung, ván cờ này sớm đã không có ý muốn giết người, ranh giới bạn thù trở nên mơ hồ. Cô lúc này mới nhận ra được cô đã không có cách nào coi anh đơn thuần chỉ là đối thủ được nữa, sự rung động không rõ từ bao giờ đã đâm chồi bén rễ trong lòng cô, làm lập trường của cô cũng bắt đầu dao động……
Bởi vậy, khi cô nhìn thấy Đằng Tế không phải là Đằng Tế, lại có ý muốn đánh thức xung động của Đằng Tế, muốn biến anh trở lại thành Kỳ Lân Vương độc nhất vô nhị vốn dĩ.
“Bất Hoặc, cô đang ngẩn người sao?”
Tiếng kêu bất chợt vang lên của Bất Loạn gọi cô từ trong suy nghĩ trầm mặc trở lại, cô lạnh lùng ngẩng đầu, Bất Loạn đang một tay vô cùng thân thiết ôm lấy Đằng Tế đi về phía cô, một đôi mắt tô vẽ dày đậm đang nhìn cô chăm chú trong khi đó Đằng Tế, vẻ mặt kỳ lạ nhìn cô.
Đôi mắt hẹp dài sắc bén kia, là của Đằng Tế, nhưng ánh mắt đó, không phải là ánh mắt Đằng Tế nhìn cô……
“Đâu có, tôi chỉ là đang nghĩ một số chuyện.” Cô nói xong, đứng dậy bỏ đi.
Bây giờ , người cô không muốn nhìn thấy nhất chính là người đàn ông không hề có linh hồn của Đằng Tế này.
“Chờ một chút, cô đang suy nghĩ chuyện gì? Từ sau ngày cô nhận nhiệm vụ cùng Đằng Tế trở về, cô liền trở nên là lạ……” Bất Loạn tựa vào vai Đằng Tế, cố ý gọi cô lại.
“Tôi đang nghĩ…… cô thật là có dũng khí.” Cô quay đầu hừ lạnh.
“Dũng khí? Có ý gì?” Bất Loạn ngẩn ngơ.
“Đi soi gương đi! Dụ dỗ một thanh niên mười chín tuổi, cô thật đúng là không sợ bản thân mang tiếng cưa sừng làm nghé.” Cô châm chọc bỏ lại những lời này, tự ý rời khỏi đại sảnh bữa tiệc.
“Cô…… cô nói cái gì? Xú nha đầu đáng ghét, cô đang mắng tôi già à? Tôi cũng chỉ mới hai mươi sáu tuổi mà thôi!” Bất Loạn tức giận đến nỗi hô to gọi nhỏ, còn không quên quay đầu dùng giọng nói có thể ngất chết người hỏi Đằng Tế: “Đằng Tế, anh nói xem, em nhìn có vẻ rất già sao?”
“Coi chừng một chút, nếp nhăn của cô xuất hiện kìa…...” Đằng Tế thoát ra một câu như vậy.
“Cái gì?” Bất Loạn sợ tới mức lập tức lấy gương ra.
Bước chân của Bất Hoặc đột nhiên cứng lại, những lời này của Đằng Tế cô cũng từng nói với Bất Loạn, làm sao cô và anh thường xuyên có ý nghĩ và từ ngữ tương đồng vậy?
Khẽ nhíu mày, lòng cô càng rối loạn.
Dọc theo con đường rời xa ồn ào, cô quyết định đến phòng sách để được yên tĩnh bên tai, không ngờ mới bước vào phòng sách không được bao lâu, cửa bị mở ra, Đằng Tế vậy mà bước vào theo.
“Bất Hoặc, tôi vừa hay có việc tìm cô……”
“Đi ra ngoài, tôi không rảnh.” Cô xoay người trừng mắt nhìn hắn.
“Tôi thấy cô không phải không rảnh, mà là muốn tránh né tôi!” Hắn cười lạnh.
“Tôi có lý do gì mà phải tránh né anh?” Cô nhíu mày.
“Lý do rất đơn giản, bởi vì em sợ……” Hắn chậm rãi đến gần cô.
“Sợ? Tôi có cái gì phải sợ?” Cô vòng hai tay trước ngực, ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn.
“Sợ tôi nhiễu loạn tim em, sợ chính em càng lúc càng thích tôi…… thích con người tên Kỳ Lân Vương của tôi……” Hắn sát vào cô, nở nụ cười xấu xa.
Lời nói của hắn làm nàng kinh ngạc trợn to hai mắt. Chẳng lẽ người này biến thành……
“Đúng vậy, ‘Saint Angel’ khiến tôi biến thành người hai nhân cách, cái tên mà em thích kia, đang ở trong cơ thể tôi ngủ say……” Hắn dường như lập tức nhìn thấu suy nghĩ của cô.
Sắc mặt cô đột nhiên thay đổi, là vì ý chí của bản thân Đằng Tế quá mạnh mẽ, cho nên dẫn đến nhân cách của anh tách ra sao?
“ ‘Hắn’ rất khó chơi, tôi đã tốn bao nhiêu công sức mới áp chế được ‘hắn’, bây giờ, là tôi ‘Ma Vương’ này đang chi phối thể xác này đây……” Hắn tà khí cười.
Trừng mắt nhìn tư thái thắng lợi của hắn, tim cô từng đợt co rút đau đớn.
Là cô biến Đằng Tế thành như vậy, là cô……
“Em đây là vẻ mặt gì? Thương tâm vì ‘hắn’, em buồn sao?” Hắn nheo mắt lại, giọng điệu không hờn giận.
Cô mím đôi môi, không trả lời, chỉ muốn mau tránh khỏi người này, nhưng mới xoay người bước một bước lại lập tức bị hắn túm lấy cánh tay, kéo về trước mặt hắn.
“Không cho phép đi!” Hắn hừ lạnh.
“Buông tay.” Lửa giận d