Tác giả: Bồng Vũ
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/977 lượt.
nóng vội, rất nhanh sẽ đến lượt mày thôi.” Đằng Tế cười một tiếng nói với anh ta.
Bất Hoặc mặt không chút thay đổi, giơ ống tiêm lên, nhắm ngay cánh tay của Vũ Tuyệt Luân, đang muốn đâm vào, đột nhiên, bên ngoài phòng nghiên cứu truyền đến một tiếng nổ mạnh, chấn động toàn bộ phòng nghiên cứu, Thiên Thần kinh hãi, lập tức hô to: “Sao lại thế này? Mau đi xem xem, nhất định đừng làm hư hao nền móng của tòa thành .”
Dường như tất cả mọi người đều xông ra ngoài, Bất Hoặc lạnh lùng cười, nắm một ống nghiệm quăng xuống đất, lập tức, toàn bộ phòng nghiên cứu rơi vào trong sương khói.
Lúc này, Vũ Tuyệt Luân và Phương Khoát chỉ cảm thấy tới dây thừng da trên tay đứt lìa, sau đó, một giọng nói đè thấp vang lên bên tai bọn họ.
“Mang theo Đinh Lược, đằng sau có đường ngầm, đi!”
Phương Khoát cùng Vũ Tuyệt Luân đều thất thần, Bất Hoặc này không phải một trong “Tứ thiên vương” sao? Vì sao phải giúp bọn họ?
“Đi mau!” Cô quát vội thúc giục.
Vũ Tuyệt Luân không có thời gian nghĩ lại cô là địch hay bạn, chỉ có thể đánh cuộc vận may, cùng Phương Khoát tiến lên nâng Đinh Lược dậy, chạy nhanh về phía sau.
Nơi đó quả nhiên có một đường ngầm một người có thể qua, bọn họ trực tiếp tiến vào, có tiếng bước chân nhẹ nhàng lập tức theo tới.
“Tiếp tục đi về phía trước, phía trước là cửa sau của tòa thành.” Bất Hoặc nói ở phía sau bọn họ.
Đường ngầm ẩm ướt tối tăm, Phương Khoát đang cảm thấy bất an, đột nhiên, một tia sáng rót vào từ khe hở phía trước, anh ta mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Mở cửa ra, gió núi lạnh băng nghênh diện đánh tới, làm người ta tinh thần rung lên, chỉ là, bọn họ vừa mới bước ra cửa đường hầm, liền nghe thấy tiếng châm biếm quen thuộc.
“Ta đã nói rồi, muốn chạy, cũng không dễ dàng như vậy đâu.”
Vũ Tuyệt Luân vừa ngẩng đầu, thình lình phát hiện Đằng Tế sớm đã ở ngoài cửa chờ bọn họ.
Tên tiểu quỷ này, cho dù biến thành Ma Vương vẫn khó đối phó như vậy! Anh ta trong lòng thấp giọng rủa.
Bất Hoặc đi ra đường ngầm, nhìn chằm chằm Đằng Tế, không có kinh ngạc, giống như đã sớm biết hắn có thể đợi ở nơi này vậy.
“Bất Hoặc, cô làm cái gì vậy?” Thiên Thần vẻ mặt tức giận dẫn đầu Bất Loạn cùng một đám người theo sau đuổi tới.
“Cô ta đã phản bội ông, Thiên Thần.” Bất Loạn ở một bên chú giải.
“Hừ! Ta thấy nói cái gì mà lưu lại mấy tên Kỳ Lân này cũng là cô vì cứu bọn chúng mà ra chủ ý thối tha đó phải không?” Thiên Thần trừng mắt nhìn Bất Hoặc cả giận nói.
“Đúng vậy, cô ta à, ăn cây táo rào cây sung, bởi vì cô ta đã yêu tên vốn dĩ là Đằng Tế kia.” Bất Loạn lắm miệng nói.
“Vậy thì đừng lưu lại người sống, Ma Vương, giết bọn chúng!” Thiên Thần tức giận đến lớn tiếng hạ lệnh.
“Không thành vấn đề.” Đằng Tế lạnh lùng cười, rút trường đao ra, nhanh như chớp nhằm phía Vũ Tuyệt Luân.
Lại sắp phải đánh loại trận vô nghĩa này rồi! 3ũ Tuyệt Luân cùng Phương Khoát đưa mắt nhìn nhau, đều thầm kêu khổ.
Trường đao mang theo sát khí khiếp người vung tới, Bất Hoặc dưới chân di chuyển, lao thẳng tới Đằng Tế, trước khi hắn sắp 3ung đao chém Vũ Tuyệt Luân, lấy băng châm trên nhẫn vươn dài ngăn trường đao lại.
“Keng!” một tiếng va chạm thanh thúy, đã giải trừ sát khí của Đằng Tế.
“Các anh như vậy là không được, hắn không phải là Đằng Tế nữa, các ngươi cố kỵ quá nhiều, không xuất toàn lực, là không đánh thắng hắn được.” Bất Hoặc lạnh lùng nói.
Thượng Hải, Trung Quốc
Bất Hoặc đi theo Ngũ Hành Kỳ Lân trở lại Kỳ Lân Cư, liền vội vàng lập thêm phòng thí nghiệm chế huyết thanh kháng thể Thủy Kỳ Lân Hành Quán, bốn người khác của Ngũ Hành Kỳ Lân khác giờ mới hiểu được, hóa ra Đằng Tế sớm đã tỉnh lại rồi.
“Tên tiểu tử kia rõ ràng tỉnh rồi, vì sao còn muốn giả vờ như muốn đẩy tôi vào chỗ chết?” Vũ Tuyệt Luân thật sự không thể chấp nhận sự thực, Đằng Tế căn bản là đang đùa giỡn người ta mà!
“Đúng đó! Hại tôi nóng tính đến độ đau dạ dàu.” Phương Khoát cũng không khỏi thầm oán.
“Tôi nghĩ, toàn bộ sự việc này chỉ có cô ấy rõ nhất.” Lâm Thiên Túng nói xong dời ánh mắt về phía Bất Hoặc đang chuyên chú nghiên cứu trong phòng thí nghiệm.
“Sao vậy? Chế ra thuốc giải rồi?” Phương Khoát vội hỏi.
“Đúng vậy! Bất Hoặc đã từ trong máu của Đằng Tế chiết ra thuốc giải độc ‘Saint Angel’.” Giang Tuân cười nói.
“Vậy thì có gì mà lợi hại? ‘Saint Angel’ vốn chính là cô ta chế ra, cô ta nếu làm ra thuốc giải hẳn là không khó.” Vũ Tuyệt Luân hừ lạnh.
Bất Hoặc liếc hắn một cái, chưa nói gì.
“Tuyệt Luân, đây là thái độ đối đãi nên có với ân nhân cứu mạng sao?” Giang Tuân thở dài.
“n nhân cứu mạng? Ít tán dóc đi, người cứu chúng tôi là anh cùng Thiên Túng……” Vũ Tuyệt Luân bác bỏ.
“Là cô ấy lợi dụng di động lên mạng tiếp xúc cùng Thần Thông xin cầu viện, chúng tôi mới kịp thời chạy đến.” Giang Tuân giải thích.
“Cái gì?” Vũ Tuyệt Luân ngẩn ngơ.
“Tôi chỉ là đang nghĩ, Đằng Tế hẳn là hy vọng các anh bình an rời đi, cho nên mới báo cho Giang Tuân, chẳng qua, tôi hình như nhiều chuyện rồi, có lẽ bằng một mình