XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ta Đã Qua

Tháng Ngày Ta Đã Qua

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341398

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.

Còn em? Tối nay em định làm gì?”
Cô vẫn nhìn anh, ngần ngừ giây lát, như có vẻ không quen lắm, “Em không biết. Xem sách thôi.”
“Đi cùng anh nhé!”, anh bỗng đưa ra đề nghị.
Cô nghe mà trong lòng hơi rung động, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu, chỉ vào trán mình, nở nụ cười méo mó, “Em thế này khó coi lắm! Không tiện ra ngoài.”
Kết quả, Thẩm Trì chỉ nhướng mày, mỉm cười, “Có anh, ai dám bình luận em chứ?”
Đúng là, ở Vân Hải tuyệt đối không có ai dám bình luận cô, vì cô là vợ của Thẩm Trì.
Trước khi lấy anh, cô không hiểu lắm về những vụ làm ăn thường ngày của anh. Nếu không phải lần đó, anh bị tấn công và bị thương nặng thì chắc cô sẽ bị anh giấu lâu hơn.
Cũng đến lần đó, cô mới tỉnh ngộ, thực ra, hai người họ vốn sống ở hai thế giới khác nhau.
Cô xuất thân trong sạch, bố là cảnh sát. Tuy phải nằm vùng thăm dò tin tức của tập đoàn tội phạm, nhưng cuối cùng vẫn trong sạch, thanh liêm, chính trực, đến lúc hy sinh cũng là để hoàn thành nhiệm vụ. Còn cô, một mình bước ra đường đời, học trường danh tiếng, học ngành y chữa bệnh cứu người, được thầy cô mến yêu, tiền đồ xán lạn.
Nhưng anh thì sao?
Anh một tay thâu tóm toàn bộ chuyện làm ăn buôn bán từ Vân Hải đến vùng Đông Nam, đi đâu cũng có cả toán người theo, thậm chí, còn có những chuyện mờ ám mà đến giờ cô vẫn không rõ. Anh hô mưa có mưa, gọi mây có mây.
Nhưng cô vẫn lấy anh.
Dường như, chuyến du lịch Vân Nam năm tốt nghiệp đại học là bước ngoặt thay đổi cuộc đời cô.
Trong chuyến đi đó, hai người đã tình cờ gặp lại nhau. Dường như bàn tay mạnh mẽ của số phận đã đưa họ từ hòn đảo Đài Loan vượt qua khoảng cách hàng nghìn kilomet, cuối cùng để họ gặp nhau ở một thành phố nhỏ nơi biên thùy Tây Nam.
Hôm đó, anh cùng cô từ Mang Thị đến Thụy Lệ, đội xe rầm rập trên đường, cô cười hì hì nhắc anh, “Hình như anh còn nợ em một lần đi hóng gió và một bữa đồ ngọt.”
Còn anh cười, “Anh nhớ.”
Kết quả, đến Thụy Lệ, ngày hôm sau anh mời cô đi ăn đồ ngọt địa phương.
Cô cảm thấy con người này thật lười biếng, trong lòng có chút không vừa ý, chỉ có thể vừa ăn vừa oán thán, “… Anh thật giỏi sai phái người khác.”
“Sao thế?”, anh nhìn cô có chút buồn cười, đáy mắt đen sâu thẳm càng sâu hơn, nhưng cô vẫn nhận ra niềm vui trong mắt anh.
“Những thứ nợ em, anh sẽ trả dần dần”, anh nói, “Anh sẽ giữ lời.”
Cô lườm anh, cuối cùng hứ kiểu trẻ con, “Vậy bản cô nương tạm tin anh trước.”
Nhưng sau đó, anh quay về Vân Hải, còn cô tiếp tục về miền Bắc học hành. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ở Vân Nam như thoáng qua, duyên phận thật kỳ diệu nhưng cũng phải kết thúc, vì sau đó, cuộc sống của cô và anh đều bận rộn, chẳng hề liên lạc với nhau.
Thời gian trôi nhanh như nước chảy, lặng lẽ mà vội vã.
Khóa học thạc sĩ ở bệnh viện rất căng thẳng. Có một hôm, cô bỗng nhận được điện thoại của anh. Họ đã không gặp nhau gần hai năm rưỡi, còn cô đã chia tay với Lâm Liên Thành được bảy tháng.
Cô phát hiện, mỗi lần cô và Thẩm Trì gặp nhau đều rất bất ngờ, rất tình cờ, chẳng có dấu hiệu gì trước, khiến người ta trở tay không kịp. Cô chạy ra ngoài vườn trường thì đã thấy anh. Do chạy vội vàng nên tim cô đập có chút loạn nhịp. Cuối cùng, từ xa cô đã thấy bóng dáng cao lớn của anh hòa vào ánh hoàng hôn lạnh giá của mùa đông. Trong nháy mắt, mọi thứ như dừng lại, những người xung quanh, khói thuốc bay trong không khí, còn người cô muốn gặp thì im lặng đứng đó như một bức tranh, hình ảnh này in sâu trong ký ức của cô nhiều năm sau.
Không biết anh kiếm đâu ra một chiếc Harley phân khối lớn dừng trước cổng trường, vô cùng càn lướt.
Đúng vào giờ ăn tối, không ít học sinh đi ngang qua đều dừng lại ngó nghiêng, thậm chí có nam sinh còn huýt sáo khen ngợi “Ngầu!”
Cô chạy đến bên chiếc xe, đôi mắt sáng lên, nghĩ rằng có lẽ mình nhầm, không kìm được quay đầu lại hỏi, “Liệu chiếc xe này có đi được không? Có bị bắt không?”
Thẩm Trì dập tắt điếu thuốc, nói giọng bất cần, “Cứ thử thì biết thôi.”
Đây là đoạn đối thoại đầu tiên của họ hôm đó.
Rõ ràng, lâu như vậy không gặp nhưng hôm nay gặp mặt lại giống như vừa mới chia tay hôm qua. Thái độ tự nhiên và quen thuộc như vậy khiến Thừa Ảnh cũng thầm ngạc nhiên.
Đội mũ bảo hiểm lên, cô ôm chặt eo anh từ phía sau. Chiếc xe lao đi với tốc độ kinh hoàng, gió lạnh ù ù bên tai, cô áp vào vai anh, lớn tiếng chỉ đường.
Thực ra chiếc xe phân khối lớn như vậy không được phép lưu hành trên đường, vì vậy cô dẫn anh đi những con đường vắng.
Thành phố đang mở rộng, khu tàu điện ngầm vẫn còn là công trường xây dựng vắng bóng người, quốc lộ miền Bắc vừa thẳng vừa rộng, xe chạy chẳng có chút chướng ngại nào.
Họ đón ánh hoàng hôn đang dần lặn xuống phía Tây, có cảm giác như đang đuổi theo mặt trời lặn.
Cuối cùng, Thẩm Trì dừng xe bên bờ sông, hai người bỏ mũ bảo hiểm và kính chắn gió ra.
Dòng sông này chảy xuyên qua thành phố, là nguồn nước của cư dân ở đây. Mặt sông yên ả phản chiếu tia nắng hoàng hôn cuối cùng, ánh sáng nhỏ bé từ từ di chuyển.
Gió bên bờ sông thổi mạnh, mang theo cái lạnh giá buốt thấu xươn