XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ta Đã Qua

Tháng Ngày Ta Đã Qua

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341458

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1458 lượt.

, “Nghe giọng của anh cứ như dỗ trẻ con ấy.”
Anh chẳng nói gì, chỉ nhanh chóng lim dim đôi mắt, khuôn mặt mỉm cười kề sát cô, hương bạc hà mát lạnh phả vào vành tai cô, “Nhưng anh chưa bao giờ làm chuyện này với trẻ con…”, nói xong, anh còn cắn nhẹ vào vành tai cô.
Anh quá rõ khu vực nhạy cảm của Thừa Ảnh. Hành động khiêu khích này nhanh chóng khiến cô tê liệt toàn bộ cơ thể, cảm giác như bị điện giật khiến cô giật thót mình, may mà anh không có ý định tiến sâu thêm, lập tức lùi lại, kéo cô ra phòng ăn.
Có lẽ vì chuyến đi quá mệt, hoặc là Thẩm Trì coi trời bằng vung không muốn giày vò cô, đêm nay, nằm trên chiếc giường lớn mềm mại dễ chịu như thế này, Thừa Ảnh ngủ rất ngon giấc.
Sáng hôm sau, cô mới nghe có tiếng nước mưa tí tách ngoài cửa sổ. Cơn mưa mùa thu bắt đầu từ nửa đêm, đến sáng đã tạo ra một lớp sương mù trên cửa kính.
Cô nằm bên giường, sau khi tỉnh táo hẳn mới sực nhớ đến một chuyện quan trọng, xoa tay lên thắt lưng Thẩm Trì.
Một giây sau, tay cô bị tóm chặt, giọng anh khe khẽ nhưng rất rành rọt, rõ ràng là đã thức dậy trước cô, “Sao thế?”
Thời tiết thế này, lại nằm trên giường thế này, cô ngước lên nhìn anh, có chút lo lắng, “Vết thương cũ lại đau ư?”
“Hơi đau”, anh mỉm cười, “Nếu không, em nghĩ tại sao tối qua anh lại tha cho em chứ?”
Anh còn có tâm trạng nói những điều này, cô thấy vừa tức vừa buồn cười, đang định đi lấy dầu xoa bóp thì bị anh kéo lại, ôm vào lòng, “… Nằm ngủ với anh thêm lát nữa.”
Hai đầu lông mày anh nhíu lại gần, không che giấu nổi vẻ xanh xao mệt mỏi. Cô đoán chắc cả đêm qua anh đã không ngủ ngon, còn mình thì… trong lòng cô cảm thấy có phần áy náy, chỉ biết nằm yên để anh ôm, khẽ đáp, “Vâng.”
Cuối cùng họ ngủ đến chiều mới dậy.
Bác giúp việc phụ trách nấu nướng là người dân địa phương có tài nấu ăn rất tuyệt khiến dạ dày trống rỗng của Thừa Ảnh được lấp đầy một cách thích thú. Khi buông đũa xuống, Trần Nam dẫn theo vài người từ cửa bước vào, Thẩm Trì dặn dò anh ta, “Tạnh mưa rồi. Lát nữa đi một vòng, các cậu cũng cùng đi.”
“Tất cả mọi người ư?”
“Một nửa thôi. Còn lại ở lại đây.”
Thừa Ảnh không thể không ngước mắt lên nhìn anh. Tất cả mọi người ư? Nhưng từ khi rời Vân Hải đến giờ, cô thấy nhiều nhất cũng chỉ năm người thôi, bao gồm cả Trần Nam và bốn vệ sĩ.
Có điều, rõ ràng trong cuộc nói chuyện của hai người đàn ông đã để lộ ra tin tức, thực ra, người đi theo lần này ở cách xa ngôi nhà này.
Nói như vậy, những người còn lại đó giống như cái bóng, cô không nhìn thấy, nhưng chắc chắn là ở cách đây không xa.
Điều này khiến cô không khỏi nhớ lại chuyến du lịch Vân Nam nhiều năm trước. Nó thực sự là một kỷ niệm khó quên, chỉ vì cảnh tượng quá kinh khủng, vượt xa tầm nhận thức của cô lúc đó.
Còn lần này, vốn tưởng đây chỉ là một chuyến du lịch nhẹ nhàng, bình thường nên không cần phải cẩn thận như thế, nhưng bây giờ, xem ra cũng chỉ là lúc mờ lúc tỏ mà thôi.
Thẩm Trì ra ngoài đều là vì công việc nên gần như bất khả xâm phạm, vô cùng kín kẽ.
Dường như nhìn thấy được sự nghi hoặc của Thừa Ảnh, đợi Trần Nam dẫn người đi, anh lên tiếng giải thích, “Nếu thấy quá nhiều người đi theo, sợ em sẽ không quen, chơi cũng mất hứng.”
Điều này là sự thực, những việc đó là hoàn cảnh bình thường với anh, nhưng tuyệt đối không phải là thói quen của cô.
“Tất cả là bao nhiêu người?”
“Hơn bốn chục người”, Thẩm Trì khẽ nói sự thực, “Có lúc, anh không thể chỉ đại diện cho mình anh. Sự sống chết của anh liên quan đến rất nhiều người.”
Câu này quá phức tạp, lại khó tránh khỏi có chút tàn khốc. Nói xong, quả nhiên anh thấy trống ngực cô đập thình thịch.
Câu nói này vốn không cần giải thích cho cô nghe, vì nó liên quan đến sự an nguy và sinh tử của cả nhà họ Thẩm, thậm chí là cả những người và việc liên quan đến nhà họ Thẩm.
Mạng lưới quan hệ quá phức tạp này có phạm vi rất rộng, còn anh là mấu chốt quan trọng nhất của mạng lưới ấy. Một khi anh tách khỏi nó, tất cả sẽ sụp đổ, không tồn tại nữa, ảnh hưởng đến rất nhiều, rất nhiều người.
Giống như ở sân bay hôm đó, Thẩm Băng nói, “Một khi đàn ông nhà họ Thẩm có yếu điểm, nó sẽ là một chuyện vô cùng nguy hiểm”, chỉ vì mối nguy hiểm này sớm không còn là mối nguy hiểm của một mình anh nữa.
Thừa Ảnh vẫn bàng hoàng, Thẩm Trì đã đứng lên rời khỏi chỗ, như để phân tán sự chú ý của cô, anh mỉm cười lên tiếng, “Dù gì đây cũng là quê của em. Chiều em phụ trách dẫn đường nhé!”
“Vâng”, cô lại nhìn anh rồi mới lên lầu thay quần áo.
Mặc dù đã cố gắng kiềm chế nhưng tâm trạng của Thừa Ảnh vẫn bị ảnh hưởng. Sau khi nghe Thẩm Trì nói xong những điều đó, cô không thể nào hình dung được cảm nhận của mình, vô cùng áp lực, lại chán nản, khó hiểu, giống như đột nhiên bị người ta ném vào cánh cửa của một thế giới rộng lớn mà mình chưa hề biết đến, cảnh tượng trước mặt đen tối, cô chẳng có sức để đi thăm dò khám phá, nhưng không thể không đối mặt với nó.
Bóng tối đó đang cuồn cuộn, hung hãn như gió bão, như thủy triều có thể ập đến nuốt chửng cô bất cứ lúc nào.
Đi trong đoàn người, r