Kiều Thê Xem Ngươi Chạy Hướng Nào
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2535 lượt.
anh rời xa cô, trái tim cô lại cảm thấy an toàn được một phần. Đến khi anh hoàn toàn biến mất ở ngã rẽ, Phong Lan cuối cùng cũng thoát khỏi “lời nguyền ma quỷ” này, thế rồi khi cô sắp chìm vào giấc ngủ trong cuộc tranh đua giữa rùa và thỏ, cảm giác mất mát như luồng gió xoáy cuộn trào đến, nhấn chìm tất cả. Dòng lệ nóng hổi trào ra từ khóe mắt, cô gục trên bảng điều khiển, không nhúc nhích.
Cánh cửa xe lại bị kéo ra, có người ngồi vào trong. Phong Lan giận dữ nhìn Đinh Tiểu Dã đã đi rồi lại quay trở về, gào lên: “Cậu xem tôi là cái nhà vệ sinh công cộng à?”
Đinh Tiểu Dã ném cồn bông và mấy miếng gạc có băng dính vào trong hộp để đồ phía dưới bảng điều khiển, đợi Phong Lan gầm lên xong, lại đưa cho cô một chai nước.
“Làm gì vậy?” Cô lau nước mắt.
Đinh Tiểu Dã nói: “Rửa mặt, súc miệng. Nếu chị thích thì cũng có thể lấy để giội nhà vệ sinh!”
Phong Lan cầm lấy chai nước, trách móc: “Đinh Tiểu Dã, tôi từng thích cậu, nhưng tôi không nợ cậu.”
“Khóc đấy à?” Anh nghiêng đầu nhìn khóe mắt và chóp mũi đỏ ửng của cô, lấy ngón tay trỏ chạm vào môi cô. Cô đánh mạnh vào tay anh, anh vẫn không buông. Phong Lan lộ rõ vẻ ghê tởm, né mặt tránh đi, một tay giữ chặt lấy cằm cô, tay kia lặp lại động tác đó, ngón tay thô ráp khiến môi Phong Lan thấy đau.
“Làm gì vậy? Đồ biến thái!” Phong Lan mắng.
Đinh Tiểu Dã đã nhìn thấy vết son trên môi cô dính sang ngón tay anh như mong muốn, anh chăm chú ngắm nghía một hồi rồi mỉm cười. “Vẫn là màu này.”
Phong Lan nhớ lại, lần đầu tiên khi hôn Đinh Tiểu Dã, cô cũng thoa màu son này. Lúc đó anh sờ lên môi mình, có một vết son giống y như vậy, cô liền ngẩn ngơ nhìn hồi lâu. Đây là khoảnh khắc bối rối thẫn thờ nhất của Đinh Tiểu Dã lưu lại trong ký ức của Phong Lan, nhưng cô không biết rằng, ngày hôm đó cô cũng để lại cho anh một hình ảnh duyên dáng, sống động – những khuôn hình duy nhất mang màu sắc tươi sáng trong suốt bảy năm toàn màu xám u tối của anh. Đằng sau những bất đồng và trở ngại là niềm nhung nhớ khôn nguôi.
“Cậu không nên đùa giỡn tôi mãi thế này.” Phong Lan bất lực nói.
Đinh Tiểu Dã nghiêm túc đáp lời: “Nếu như tôi cứ như thế này thì sao?”
Tại sao anh có thể nói ra những câu đáng ghét nhất, làm những việc khó chịu nhất, mà mặt vẫn ngây thơ vô tội như vậy chứ?
Phong Lan lấy hai tay ôm lấy mặt. “Thế thì tôi sẽ dao động mất… với một người đã lĩnh no đòn của cậu, cậu không cần thiết phải dã man thêm nữa. Đánh kẻ sa cơ, một lần là đủ rồi!”
Phong Lan đã phải rất khó khăn khổ sở để xây dựng một bức tường thành trong lòng mình nhằm chống lại Đinh Tiểu Dã, tự cho rằng bức tường ấy cứng tựa kim cương, nhưng khi anh chính thức xuất quân đánh chiếm, cô mới phát hiện ra đó chỉ là một công trình làm toàn bằng giấy bồi. Cốt của tường là những hận, những oán trách, nhìn thì có vẻ ngổn ngang, quanh co, rắc rối, nhưng không hề kiên cố, huống hồ bên trong còn trộn lẫn những nhớ nhung. Khi Phong Lan hận Đinh Tiểu Dã nhất, nằm mơ thấy anh quay đầu chuyển ý, cô đã khinh bỉ anh, cự tuyệt anh, dằn vặt anh, trừng phạt anh, mắng chửi anh hàng vạn lần là “đồ khốn nạn”… nhưng cô vẫn mong giấc mộng đó kéo dài thêm nữa, vẫn có níu giữ mà không muốn tỉnh lại. Cô yêu anh, cho nên mới yếu đuối. Đinh Tiểu Dã kéo đôi bàn tay cô đang che mặt xuống, nói: “Thế thì chị dao động đi, tôi muốn chị dao động.”
Phong Lan ngỡ ngàng đối diện với ánh mắt của anh. Nghĩa là sao? Đây là câu gần giống với “tỏ tình” đầu tiên mà cô nghe được từ miệng lưỡi cứng như thép của Đinh Tiểu Dã.
“Những lời tôi nói hôm đó… em có hận tôi không?”
Phong Lan không còn hai bàn tay để che mặt nhưng vẫn muốn nhắm mắt. Cô lắc đầu. “Cậu nghĩ tôi hận cậu chỉ vì mấy câu nói đó thôi sao? Khi cậu mới đi, mỗi giây mỗi phút tôi đều suy nghĩ rốt cuộc là tại vì sao. Sau đó tôi bắt đầu hoài nghi phải chăng người phạm sai lầm là tôi. Một lần thất bại có thể xem là ngẫu nhiên, nhưng người đàn ông nào rồi cuối cùng cũng không chọn tôi thì chắc chắn vấn đề là ở tôi rồi. Cậu hủy hoại ảo tưởng cuối cùng của tôi về tình yêu, đó mới là điều khiến tôi hận cậu nhất.”
Cô e rằng căn nguyên nỗi cô đơn của mình là do quá sốt sắng muốn nắm lấy hạnh phúc, chìa tay ra vội vã quá, vô tình khiến hạnh phúc càng bị đẩy ra xa.
“Hận mấy cũng phải kiên nhẫn với tôi hơn.” Đinh Tiểu Dã nắm chặt lấy tay cô, đặt lên cạnh vết thương trên mặt mình, mỉm cười. Nụ cười này không đến mức quá quyến rũ, hai người cũng từng có những tiếp xúc đụng chạm thân mật hơn thế, nhưng lần này, Phong Lan mới cảm nhận được Đinh Tiểu Dã thực sự đang gần gũi ngay sát cạnh cô đây.
“Cậu xuất hiện từ lúc nào vậy?” Phong Lan hỏi.
“Từ lúc em nôn mửa tùm lum.” Đinh Tiểu Dã đưa tay cô đến bên môi mình, cắn một cái vào cạnh bàn tay. “Tôi không định phá hoại “duyên lành” của em.”
“Cậu bám theo tôi từ bấy đến giờ phải không? Hôm tôi đi chụp ảnh có phải cậu cũng ở gần đó không?”
“Em ham mặc váy cưới như vậy hả?”
Câu trả lời này đã gián tiếp thừa nhận điều Phong Lan hoài nghi là đúng. Quả nhiên cô không nhìn nhầm, cũng không phải là bị ảo giác. Cô