Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342529

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2529 lượt.

đồng nghiệp cũ của anh gọi. Thôi Yên đứng áp vào cánh cửa phòng vệ sinh, nghe trộm anh nói chuyện, hình như họ nhắc đến Đinh Tiểu Dã, thật may là, Tăng Phi không nói đến trận đánh nhau vừa xảy ra.
Điều này có nghĩa là anh đã chấp nhận lời thỉnh cầu “một ngày” của Đinh Tiểu Dã.
Đợi đến khi anh bước ra, Thôi Yên chân thành nói: “Cám ơn cậu.”
Tăng Phi thờ ơ nói: “Muốn cảm ơn cũng không đến lượt cháu. Cậu tha cho nó không phải là vì cháu.”
“Thế là vì chị Phong Lan sao? Cậu không nhìn thấy hai người bọn họ rất tâm đầu ý hợp à?” Nhưng lời sắc nhọn của Thôi Yên giống như vòi chích của loài ong vàng châm người ta một nhát nhưng khiến mình đau gấp bội. “Chị Phong Lan có mắt nhìn hơn cháu, chị ấy chọn người đàn ông ít nhất là dám làm dám chịu hơn cậu.”
Tăng Phi không nói câu nào, giả vờ không hiểu những lời mỉa mai của Thôi Yên. Anh không hề có chút thiện cảm nào với người đó, cho dù anh ta tên là “Thôi Đình” hay “Đinh Tiểu Dã”, tuy nhiên có một điều ngay đến Tăng Phi cũng phải thừa nhận, đối phương sẽ không làm hại Phong Lan. Mai là sinh nhật của Phong Lan, điều này phải chăng là lý do khiến Đinh Tiểu Dã xin thêm một ngày.
Bảy năm đã trôi qua, không hơn không kém một ngày.
“Đi ngủ đi.” Tăng Phi đi về phòng mình.
Thôi Yên thất thần, buông người xuống sofa, vết thương của cô vẫn âm ỉ đau.
Tăng Phi cuối cùng lại thấy không đành, quay lại xem chỗ đau của cô, hỏi cô có cảm thấy đau đầu váng vất gì không, nếu thực sự cảm thấy khó chịu thì phải đi bệnh viện khám xem sao.
“Cậu đừng xa lánh cháu, cháu sẽ không thấy đau.” Thôi Yên mượn thời cơ ôm lấy Tăng Phi, gom hết dũng khí để hôn anh. Tăng Phi không động đậy, cũng không hưởng ứng cho đến khi Thôi Yên từ từ buông ra.
Đau đớn và thương cảm đã quay về trong ánh mắt Tăng Phi, Thôi Yên muốn khóc, nhưng lại cố nín.
“Có thứ này cậu chuẩn bị từ lâu rồi, cậu nghĩ vẫn nên đưa cho cháu.” Anh quay về phòng, lấy ra một phong bì, đặt lên trên đùi Thôi Yên.
“Là gì vậy” Trước khi mở ra, Thôi Yên hy vọng bao nhiêu thì khi nhìn thấy thứ ở trong đó, cô lại tuyệt vọng bấy nhiêu.
Trong phong bì là hộ chiếu của cô, vé máy bay và giấy tờ hồ sơ của một trường đại học ở nước ngoài.
“Thế nghĩa là sao?” Thôi Yên run run hỏi.
Tăng Phi cười gượng, nói: “Không phải cháu luôn muốn đi học chuyên sâu ở một trường nghệ thuật tốt hơn sao? Cậu đã chuẩn bị hết cho cháu, ở bên đó, tất cả chi phí và sinh hoạt cậu đều sẽ lo hết cho cháu, cháu sẽ…”
“Cháu hỏi cậu có ý gì? Như thế này là muốn đẩy cháu đi sao?” Thôi Yên hoàn toàn sụp đổ, nước mắt như mưa, cay đắng nói. “Cậu có phải là người nữa không đấy? Tăng Phi, ăn xong chùi mép rồi đẩy cháu đi. Cháu nói cho cậu biết, không dễ nưh vậy đâu! Cậu muốn cháu biến mất trong im lặng ư, chỉ trừ phi cháu chết, giống như mẹ cháu, chết đi thì sẽ không có ai làm phiền đến cậu nữa.”
“Đừng có hơi một tí là lại lôi mẹ cháu ra. Đó là chuyện giữa cậu với mẹ cháu! Cháu là người lớn rồi, cậu đã cố hết trách nhiệm của cậu!” Tăng Phi cũng tỏ vẻ cứng giọng.
“Cậu lên giường với cháu cũng là trách nhiệm phải không?” Thôi Yên vứt đống giấy tờ xuống dưới chân, giẫm lên, gương mặt vốn xinh xắn giờ đẫm nước mắt và vẻ hằn học. “Cháu không đi, cậu mà ép cháu, cháu sẽ nói cho mọi người biết tất cả những chuyện cậu đã làm, để mọi người biết cậu giả dối thế nào. Cậu sợ chứ? Cháu muốn cậu phải nếm mùi vị của đau khổ!”
Gương mặt Tăng Phi ánh lên vẻ tàn nhẫn nhưng rồi lại trở thành vẻ buông tay khuất phục.
“Được, cháu nói đi. Mẹ cậu? Chị cậu? Khang Khang? Hay là họ hàng bạn bè khác nữa? Có cần cậu gọi tất cả mọi người cùng đến không?” Kể từ khoảnh khắc ấn Thôi Yên vào tấm gương, anh đã biết sẽ có ngày hôm nay. Hồn phách điên đảo trước tình mê, anh lúc đó không thu được tay về, dù lòng biết chắc sẽ phải trả giá cho tội lỗi này.
Thôi Yên nhìn thấy Tăng Phi trong chớp mắt dường như trở nên già sọm hẳn đi, cô chầm chậm ngồi xuống nền nhà, lau nước mắt, không sao hiểu nổi. “Cậu thà thân bại danh liệt, chứ nhất định không muốn yêu cháu sao?”
Tăng Phi đợi mình bình tĩnh lại rồi quỳ xuống, ôm lấy Thôi Yên, khẽ vuốt tóc cô, nói: “Cháu sẽ không làm vậy đâu. Thôi Yên, thời gian qua cậu đã suy nghĩ nhiều về con đường sau này của chúng ta. Cậu đã nghĩ phải chịu trách nhiệm với cháu, vấn đề là đến bây giờ cậu vẫn chưa hiểu được cảm xúc của bản thân mình, đó có thể chỉ là dục vọng thấp hèn của người đàn ông, cũng có thể là cảm giác tội lỗi với mẹ cháu dẫn đến tình cảm như vậy, đều không phải là tình yêu thực sự.”
“Cháu không cần biết, chỉ cần cậu với cháu bên nhau là được!”
“Chúng ta cùng nhau thế nào được? Con người là động vật sống trong xã hội, ngoài những ràng buộc về pháp luật, còn có đạo đức và luân lý, không cho phép ta làm điều mình muốn. Mẹ cậu sắp bảy mươi tuổi rồi, bảy năm nay cháu gọi là bà ngoại, bà có thể chấp nhận một đứa cháu ngoại trở thành con dâu không? Người khác sẽ nhìn vào quan hệ chúng ta như thế nào? Từ lúc đó về sau, bất kỳ người nào biết nội tình sự việc, khi nhìn thấy chúng ta, điều đầu tiên họ nghĩ đến không ph