Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2508 lượt.

xích, vững chắc cũng có thể trở thành rào cản, tuy vậy cô không thể phàn nàn, không thể làm ầm, bởi cô hiểu rất rõ, người thân chỉ là muốn tốt cho cô.
Bố mẹ Phong Lan không phải vừa nghe thấy “tin xấu” là vội vàng xông ra ngăn chặn, mà ngược lại, lần này họ giữ thái độ cực kỳ bình tĩnh và kiềm chế. Họ hiểu con gái mình, Phong Lan là người cương quyết, một khi đã định làm gì thì rất khó dao động, đối phó với sự ngang bướng của cô, cách tốt nhất là để quả táo tự mục rữa từ bên trong.
Khi học tiểu học, Phong Lan từng vô cùng khao khát được trở thành vũ công ba lê chuyên nghiệp, bố mẹ cô cho rằng làm nghề nghệ thuật không hề dễ dàng, sợ cô say mê tập múa quá sẽ ảnh hưởng đến việc học tập, nhưng mặc kệ bố mẹ nói rách miệng, Phong Lan vẫn kiên quyết không chịu quay đầu. Gia đình không nộp tiền học phí cho lớp học thêm, cô bèn lấy tiền mừng tuổi của mình để nộp, người lớn cố tình không đưa đón đi học, cô một mình bắt xe bus phải đổi chuyến đến ba lần, đi đi về về tốn rất nhiều thời gian, nhưng nhất định tiếp tục kiên trì tập luyện.
Cuối cùng đã đi vào chủ đề chính. Phong Lan ngồi thẳng lên, nói: “Con xin lỗi, mẹ ạ, lần này con không đi được. Hay là thế này, vé máy bay con sẽ trả, mẹ mua đồng hồ cũng tính vào tiền của con. Còn nữa, anh này, chị Mary lần trước thích cái máy cắt cỏ đó, coi như là quà tặng tân gia của em cho anh chị.”
“Phụ nữ trong nhà ta ai cũng hào phóng.” Phong Thao nói đùa để không khí đỡ căng thẳng.
Bà Phong cười nhạt. “Phải đấy, con gái tôi vừa có tiền vừa có bản lĩnh, suýt nữa định lấy hết tài sản trong nhà đổ vào thằng tội phạm kia.”
Phong Lan đặt hai tay lên trên đùi, chậm rãi nói: “Con xin lỗi.” Câu xin lỗi của cô hoàn toàn phát ra từ tâm can, vì những thất vọng cô mang lại cho bố mẹ, vì những lo lắng và phiền khổ cô chất thêm cho gia đình này, cũng vì sự ích kỷ mê muội không tỉnh thức nổi của cô.
“Bán nhà hàng là một trong những ý định của con, bây giờ không cần thiết nữa rồi, bố mẹ hãy yên tâm.”
“Con nghĩ bố mẹ không yên tâm chỉ do vấn đề tiền bạc thôi sao? Đừng nói xin lỗi, Phong Lan ạ, bố mẹ đã già rồi, đau lòng thì chẳng qua cũng tổn thọ vài năm, có đáng gì đâu! Con có lỗi nhất là với chính mình.” Bà Phong không thể chịu đựng nổi nữa, một tay đấm vào ngực mình, cất giọng bi thương. “Con có làm cha làm mẹ, mới hiểu được tâm trạng của bố mẹ. Mẹ muốn làm người xấu, chuyên đi phá vỡ nhân duyên tốt lành sao? Trên đời này có bố mẹ nào có thể mở mắt chứng kiến con cái mình nhảy vào đống lửa? Thà con cầm dao đâm vào tim mẹ còn hơn. Nhưng mà, nếu con cứ đi theo con đường này, chưa chắc đã có thể giống mẹ, có cơ hội lo lắng cho con cái, mẹ sợ con sau này sẽ lạnh lẽo cô quạnh, cuối cùng chỉ còn lại một thân một mình.
Ông Phong vội vàng thấp giọng khuyên can vợ. Phong Thao cũng tìm cách làm dịu tình hình, nói: “Phong Lan, em có chuyện gì thì cứ nói, nói với bố mẹ không thông thì còn có anh đây. Yêu một người đương nhiên không có gì sai, nhưng tình yêu không nhất thiết phải hoàn toàn mù quáng, anh nhận thấy lần này em làm có hơi quá. Một người phạm pháp, cho dù nguyên nhân là gi đi chăng nữa, đều chứng tỏ hành vi của anh ta là xấu, em cần phải xem xét lại xem sao.”
“Em xem xét rất kĩ càng rồi.” Phong Lan trả lời. Cũng chính vì như vậy mà cô càng cảm thấy có lỗi.
Ông Phong cuối cùng cũng cất tiếng, nghiêm nghị hỏi: “Không nói những câu thừa thãi nữa, con nhất định làm như vậy thì cũng phải đưa ra lý do thuyết phục được bố mẹ, rốt cuộc con định làm thế nào?”
Phong Lan nói: “Con yêu anh ấy.”
Bà Phong không chịu được nữa, than trách: “Ngoài yêu ra, còn có gì nữa? Cho dù con đưa ra một lý do thực tế, chỉ để an ủi bố mẹ đều đã thò một chân vào quan tài này cũng được!”
“Không có gì nữa à.” Cô không thể nói dối người thân, “yêu” là một lý do quá thô sao, nói ra nghe nhẹ bẫng, cứ như lời thoại trong phim tình cảm rẻ tiền, nhưng đây là lý do duy nhất, không nghĩ ra cái gì khác có thể thay thế. Yêu anh, cho nên cô cam tâm tình nguyện đi làm những việc bị coi là dại dột trong mắt người khác, nếu sau này có hối hận, cũng không làm thay đổi được điều này.
“Bố mẹ có gì không phải với con cơ chứ? Con hẹn hò với cậu bồi bàn, bố mẹ cũng nhận nhịn, nhưng đến can đảm dẫn cậu ấy về nhà con cũng không có. Bây giờ lại nói với mẹ, cậu ấy đến bồi bàn cũng không phải, mà là tên tội phạm giết người!” Bà Phong nói trong nước mắt, vẻ mặt hai người đàn ông trong gia đình cũng trở nên nặng nề.
Phong Lan giải thích: “Anh ấy không phải là tội phạm giết người, anh ấy không đâm chết người đó, anh ấy có cái sai, nhưng có nguyên do. Mẹ, nếu như bố mẹ gặp nguy hiểm, con cũng sẽ chấp nhận phạm pháp để bảo vệ bố mẹ...”
“Đừng nói với mẹ những chuyện này, mẹ sợ nghe phải bẩn hết cả tai!” Bà Phong ngắt lời. “Nhà chúng ta tuy không cao sang phú quý gì, nhưng dù sao cũng mấy đời thanh bạch. Bố mẹ đã quá chiều chuộng dung túng con, cái gì cũng để con tự quyết, kết quả con đã chọn đi con đường cụt! Nếu biết trước như vậy, mẹ thành để con học hành ít thôi, kiếm tiền ít thôi, ngoan ngoãn thật t