Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1365 lượt.
ách hai ba ngày lại gọi một lần. Thang Viên trong lòng cảm thấy cực kỳ áy náy, trong cả quá trình kết giao cùng Viên Tiêu, người chủ động thường là Viên Tiêu, còn cô, chỉ là bị động tiếp nhận sự quan tâm của anh. Không cần nghi ngờ, nếu Viên Tiêu không liên lạc với cô, cô căn bản sẽ không chủ động liên lạc với anh. Viên Tiêu giống như một đứa trẻ không thành thục, thích ỷ lại cô, quấn lấy cô. Mà cô, thật ra không hề thích như vậy, thậm chí là chán ghét, trong mắt người khác, bọn họ tình cảm đặc biệt tốt, nhưng chỉ có mình cô biết, tất cả chỉ là do Viên Tiêu chủ động. Không phải cô máu lạnh, mà là thật sự sợ hãi loại kết giao thân thiết gắn bó này.
Thang Viên không biết Viên Tiêu vì sao lại nghe hiểu ý tứ của cô, cũng không biết Viên Tiêu đơn thuần đến mức không thể đơn thuần hơn kia có suy nghĩ miên man không. Cô cảm thấy như bây giờ rất tốt, không phải cô không cần tình cảm thân thiết giữa hai người bọn họ, mà là liên lạc thường xuyên khiến cô bị áp lực rất lớn. Nhưng mà trong lòng cô vẫn cảm thấy thực xin lỗi Viên Tiêu.
Viên Tiêu đơn thuần mà trực tiếp, nghĩ muốn cái gì đều trực tiếp nói ra, không che giấu chính mình, mà cô, vì ích kỷ đã không biết bao nhiêu lần tổn thương cậu, nhưng Viên Tiêu cũng không để ý, vẫn trái phải vây quanh cô, cho nên số lần Thang Viên quan tâm Viên Tiêu qua điện thoại tăng lên rất nhiều, giọng nói cũng dịu dàng trở lại.
Không thể không nói, đối với Viên Tiêu, đây là một kinh hỉ ngoài ý muốn, anh thích Thang Viên như vậy, mặc dù bị ngăn cách bởi hai thành phố, nhưng đối với cuộc sống hiện tại của Thang Viên anh đều biết rất rõ ràng, Thang Viên căn bản không đề phòng anh, anh chỉ cần làm bộ hỏi một phen là đã biết toàn bộ mọi chuyện của cô.
Viên Tiêu sở dĩ dám liều trở về thành phố R như vậy là bởi vì anh hiểu Thang Viên rất rõ, Thang Viên không hề cảm thấy hứng thú với tất cả mọi thứ chung quanh, dù sao lực chú ý của một con người cũng đều có giới hạn, nếu Thang Viên bị những chuyện bên lề phân tán lực chú ý, vậy thì thời gian dành cho anh liền ít đi rồi. Ở trong lòng anh, quả thực là hận không thể nhét Thang Viên vào trong túi áo để tùy thời mang đi, như vậy thì lúc nào cũng có thể nhìn thấy cô, như vậy có thể ngăn chặn những ánh nhìn trộm từ bên ngoài!
Những thứ này dường như đã trôi qua rất lâu giờ trong nháy mắt lại mãnh liệt ập vào óc anh, Viên Tiêu ngửa đầu tựa vào sofa, dùng ngón tay cái lau đi giọt lệ ở khóe mắt, anh là Viên Tiêu, em trai Viên Địch, anh không thể không kiên cường, nếu không kiên cường anh sẽ không có cách nào sống sót....Nhưng Thang Viên nhi, anh dịu dàng vuốt ve chiếc gối ôm vẫn còn lưu lại hương thơm của cô, tớ có thể ở bên cạnh cậu yếu đuối một lần được không?
Tiếng chuông điện thoại chói tai làm ngắt đoạn suy tưởng của Viên Tiêu, anh nghiêng đầu hướng về phía bóng lưng Thang Viên kêu to: “Thang Viên nhi, điện thoại của cậu.”
Hiện tại khắp tay Thang Viên đều là bọt xà phòng, căn bản không có khả năng nghe điện thoại, cô không quay đầu đáp lại một câu: “Thay tớ nhận đi, hỏi xem có chuyện gì?”
Viên Tiêu trong lòng vui vẻ, đè xuống nút trò chuyện: “Xin chào!”
Bên kia trầm mặc vài giây rồi mới truyền đến một giọng nam: “Xin hỏi đây có phải điện thoại của Thang Viên không?”
Trong lòng Viên Tiêu lộp bộp một tiếng, dường như có dự cảm không tốt: “Đúng vậy, anh là ai?”
“Vậy anh là ai? Sao điện thoại của cô ấy lại ở trong tay cậu?” Giọng nói của người bên kia mang theo địch ý rõ ràng, Viên Tiêu sao lại không biết? Tay cầm điện thoại bắt đầu xiết chặt, nhìn về phía Thang Viên cuối cùng vẫn quyết định nhịn xuống, trong giọng nói thoáng hiện một tia khờ dại: “Tôi là em trai của cô ấy, xin hỏi anh là ai?”
“A, cái đó...chị gái em ngày mai có rảnh không? Anh muốn mời cô ấy đi ăn cơm.” Người bên kia dường như có chút xấu hổ, anh ta dừng lại một chút lại nói thêm một câu: “Đương nhiên em cũng có thể tới.”
“Không có thời gian!” Viên Tiêu không nhịn được nữa, trực tiếp rống ra ba tiếng, cúp điện thoại. Cho tới bây giờ, chuyện người đàn ông kia muốn làm không cần nói cũng biết.
Lúc này Thang Viên cầm khăn mặt đi tới, một bên lau nước trên tay một bên không để ý nói: “Ai vậy?”
Viên Tiêu nhịn nôn nóng trong lòng xuống, nở nụ cười lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ: “Thang Viên nhi, có người muốn theo đuổi cậu nha!”
“Cái gì?” Tay Thang Viên dừng lại một chút, lập tức nhíu màu hỏi: “Nói bừa cái gì vậy, rốt cuộc là ai gọi tới?”
“Tớ cũng không biết là ai, anh ta chưa nói, chỉ bảo ngày mai muốn mời cậu đi ăn cơm, còn muốn tớ đi cùng, thật sự là hào phóng nha!”
“Bệnh thần kinh!” Thang Viên ngồi xuống bên cạnh Viên Tiêu cầm lấy điện thoại xem số vừa gọi tới, thì ra là một đồng nghiệp nam cùng công ty, nhưng mà giữa bọn họ cũng không kết giao gì, biết số điện thoại của anh ta đơn thuần là vì hôm đó máy tính của cô bị hỏng màn hình trống rỗng, bất đắc dĩ đành phải tới bộ phận máy tính tìm người. từ đó mới lưu lại dãy số này. “Anh ta thật sự nói như vậy sao?”
Viên Tiêu dùng lực gật đầu, vô cùng đơn thuần nhìn Thang Viên: “Thang Viê