Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1421 lượt.
đi. . ." Ánh mắt Viên Tiêu đỏ lên, chặt chẽ kéo cô, trong miệng không ngừng nói : "Thang Viên, Thang Viên . . . Em. . . Nghe anh, nghe anh giải thích. . . "
Mưa to ngập trời, người kia giống như đứa bé đỏ mắt, lôi cánh tay cô không chịu buông, đôi môi đông lạnh đến mức phát âm không rõ, thanh âm vỡ vụn vẫn như cũ truyền vào rõ ràng trong tai cô: "Thang Viên, không cho phép em đi! Anh không để cho em đi! Em là của anh! Vĩnh viễn là của anh!"
Cô lại cúi thấp đầu, không nhìn tới gương mặt cô thương yêu bảy năm, chỉ dùng sức từng chút gỡ ngón tay anh, mái tóc dính nước mưa rũ xuống, đem tất cả cảm xúc trong mắt cô giấu đi, từng chữ từng câu, rõ ràng: "Viên Tiêu, giữa chúng ta đến đây là kết thúc."
Khổ sở.
Bọt nước đục ngầu lăn tăn gợn sóng dưới chân cô, nước bùn bắn tung tóe lên ống quần sạch sẽ, cô lại không hề hay biết, chỉ ưỡn thẳng lưng, lấy một tư thái kiên quyết nhẫn tâm rời đi càng lúc càng xa trong tầm mắt anh. Bóng lưng thẳng tắp kia giống như một thanh hàn kiếm, hung hăng đâm thẳng vào chỗ sâu nhất trong trái tim anh, nháy mắt hút khô tất cả máu dịch anh đang có, đóng băng toàn bộ thế giới của anh.
Không! Không thể! Không phải cô thương anh nhất sao? Cô không thể rời khỏi anh! Không thể! Cô là người phụ nữ của anh! Viên Tiêu nổi điên xông đến đường cái đối diện, tiếng thổi còi của xe hơi, tiếng chửi rủa của tài xế… Anh đều không nghe được, trong mắt anh, trong lòng anh cũng chỉ có bóng lưng đang dần dần biến mất kia. Viên Tiêu đưa tay xoa xoa đôi mắt mơ hồ, anh chỉ có cô, nếu như cô không cần anh, vậy anh nên làm gì? Cô là tất cả của anh, cho dù anh mất ai cũng không thể mất đi cô!
"Bánh trôi nhỏ… Bánh trôi nhỏ!" Viên Tiêu ôm lấy cô từ sau lưng, va chạm thật lớn khiến cho Thang Viên gần như không đứng vững, đầu gối mềm nhũn muốn ngã xuống, thật may là Viên Tiêu ôm chặt thân thể cô. "Bánh trôi nhỏ…" Cánh tay anh gắt gao ôm lấy vòng eo gầy nhỏ của cô, sức lực lớn đến mức gần như có thể cắt đứt toàn thân cô, cằm gắt gao tựa trên vai cô, giọng điệu yếu ớt làm cho người ta đau lòng: "Bánh trôi nhỏ, em đừng đi, đừng bỏ anh lại một mình, anh không có lừa em, thật sự không có lừa em!"
Cho tới bây giờ, khi tất cả chân tướng đều bại lộ dưới ánh mặt trời, anh ấy lại còn có thể đường hoàng nói mình không lừa dối cô! Tim Thang Viên thắt lại, quặn đau vô cùng, dù cho giờ phút này anh thô bạo cũng được, ác độc cũng tốt, cô cũng không hận anh giống như bây giờ. Nhưng vì sao anh lại cố tình bày ra bộ dáng đáng thương làm cho người ta đau lòng, tiếp tục lừa gạt tình cảm của cô? Tất cả quá khứ và hiện tại chồng chất lên nhau, nặng nề giống như xích sắt, nhẫn tâm xuyên thấu lòng cô, đâm cô máu tươi đầm đìa, đau đến mức cô không thể đứng vững.
Cô tức giận thở hổn hển một lúc lâu mới mở miệng nói: "Viên Tiêu, bây giờ tôi mới phát hiện anh thật sự không thích hợp với bộ dáng đơn thuần. Bảy năm qua, tôi xem như là một giấc mộng, khi tỉnh mộng rồi, chúng ta còn phải tiếp tục cuộc sống, anh cũng không cần quá mức rối rắm quá khứ. Đây chẳng qua là biểu hiện giả dối mà anh một tay kiến tạo cho tôi, tôi đều có thể dễ dàng thoát khỏi, huống chi là bản thân anh."
"Đừng tiếp tục làm ra loại hành động buồn nôn này!" Thang Viên cau chặt chân mày, vươn tay, hung hăng lau khóe miệng, ngẩng đầu lên: "Viên nhị thiếu còn chưa chơi đủ à, thật xin lỗi, con người của tôi không biết vui đùa." Nói xong liền xoay người rời đi, cổ tay lại bị Viên Tiêu giữ chặt.
Cô đưa lưng về phía anh, không nhìn thấy vẻ mặt của anh, chợt nghe được tiếng anh cười, đó là tiếng cười khi anh đặc biệt vui vẻ trước đây, giòn giã, mang theo hết sức vui mừng, chỉ nghe như vậy đã cảm thấy ấm áp tựa như ánh sáng mặt trời, mặc kệ có bao nhiêu hắc ám ẩn núp cũng đều bị xua tan, nhưng vào giờ phút này, tiếng cười kia lại có chút không hợp thời.
Thang Viên rùng mình, không biết là bởi vì dầm mưa quá lâu hay là bị anh dọa sợ khi nhìn thấy anh đột nhiên trở nên kỳ lạ như thế.
"Bánh trôi nhỏ, đừng náo loạn, ngoan nào, trở về thay quần áo với anh, đừng để bị cảm lạnh." Giọng nói của anh đặc biệt dịu dàng, cực giống một người đàn ông cưng chiều bạn gái, giống như bọn họ không hề cãi nhau vậy. Thân thể Thang Viên run lên, tập trung tất cả sức lực toàn thân vào cánh tay phải, cố sức rút cổ tay mình từ trong tay anh, nhưng cánh tay anh lại giống như kìm sắt, gắt gao kềm chặt cổ tay cô, cô đã dùng hết hơi sức toàn thân nhưng vẫn không không thể nhúc nhích được nửa phần.
"Viên Tiêu, anh buông tôi ra, chúng ta hảo tụ hảo tán (đã gặp nhau thì cũng có lúc phải chia tay)." Giọng nói của cô có hơi run rẩy nhưng lại vô cùng kiên định, lập tức đẩy anh rớt xuống vực sâu.
Tay anh hơi dùng sức, xoay người cô lại: "Hảo tụ hảo tán?" Anh đưa tay nâng cằm cô lên, đôi mắt đen nhánh lóe ra vẻ điên cuồng: "Ai cho em quyền hạn nói ra bốn chữ này?"
"Viên Tiêu, anh đừng quá đáng!" Thang Viên cảm thấy trong lòng hừng hực lửa giận, vì sao cô lại có thể bị vẻ mặt như ánh mặt trời này lừa dối suốt bảy năm? Vì sa