Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1360 lượt.
g nhiên không biết." Viên Tiêu nhếch môi nhàn nhạt cười: "Khi đó còn chưa có mày, dĩ nhiên, cũng chưa có tao." Anh hơi dừng một chút tiến tới bên tai Viên Sanh nói: "Lại nói, mày ra đời cũng là nhờ vào công lao của Viên Địch, năm đó anh ấy ngồi ở góc tường nghe cả một đêm, nhưng mà anh ấy lại không nói một tiếng nào, mày nói xem anh cả của chúng có bao nhiêu bình tĩnh!"
Viên Sanh đột nhiên mở to hai mắt, không dám tin nhìn Viên Tiêu: "Thế nào… Tại sao lại như vậy?"
"Nếu không mày cho rằng tính tình của anh tao làm sao lại biến thành như vậy?" Đôi mắt của Viên Tiêu gắt gao nhìn chằm chằm Viên Sanh, trong con ngươi tràn đầy sát ý: "Đều tại bọn mày! Mày và con mẹ đê tiện của mày! Yên tâm đi, đây không phải là kết thúc, tất cả bọn mày đều chờ cho tao! Chúng ta sẽ từ từ chơi, xem ai có thể sống lâu hơn!"
"Không, không…"
"Sợ sao?" Viên Tiêu cười lạnh một tiếng, buông ra bàn tay như gông xiềng đối với Viên Sanh, dùng khăn tay trên bàn làm việc lau lau bàn tay đã chạm qua Viên Sanh: "Bẩn rồi. Người bẩn thế này còn sống trên thế giới làm gì!" Anh nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng sợ của Viên Sanh nhếch miệng cười một tiếng, đưa tay lên cổ, làm động tác chặt đầu: "Viên Sanh, từ từ hưởng thụ đi, sẽ không thảnh thơi quá lâu đâu."
Viên Địch vừa trở về phòng làm việc đã cảm thấy không khí có phần không đúng, mặc dù Viên Tiêu vẫn làm việc như cũ, nhưng khí áp càng ngày càng thấp lại rõ ràng chứng minh lúc anh rời đi nơi này nhất định đã xảy ra chuyện gì. Viên Địch liếc mắt nhìn Viên Tiêu đang ngồi cầm bút ký tên lên tài liệu. Không cần hỏi, cũng không cần chất vấn, em trai của anh có năng lực ứng phó tất cả mọi chuyện, cho nên trừ phi Viên Tiêu nói, bằng không anh liền xem như không biết.
Trong phòng làm việc hoàn toàn yên tĩnh, Viên Địch và Viên Tiêu ai cũng không nói chuyện, cùng nhau vùi đầu làm việc, không khí lại cực kỳ hài hòa.
Viên Sanh gần như là vừa lăn vừa bò ra khỏi công ty Viên thị, cổ tay bị Viên Tiêu bẻ gãy, đau như kim châm muối xát, đau đến tận đáy lòng, hắn không hề biết người anh hai bị hắn khi dễ từ nhỏ đến lớn lại có bản lĩnh tốt như vậy, hắn ở trong tay anh tựa như một đứa bé, không thể động đây, chỉ có thể mặc anh vê tròn uốn dẹp.
Hắn vốn muốn kiếm chác một chút, tuy rằng không được chục triệu, nhưng dùng Viên Tiêu uy hiếp Viên Địch cũng có thể kiếm được mấy triệu, nhưng ai biết, chẳng những không lấy được một phân tiền nào, bây giờ ngược lại còn hại mình bị thương! Viên Sanh cắn răng nghiến lợi đi đến khoa xương của bệnh viện, trong lòng nguyền rủa Viên Tiêu ngàn vạn lần, ngay cả đau đớn khi nối xương cũng xem nhẹ.
Viên Sanh là ai, là con trai út nhà họ Viên, là bảo vật mà Bạch Nhiễm Nhiễm nâng niu trong lòng bàn tay, hắn hư hỏng, hắn ăn chơi trác táng, hắn đánh bạc, hắn quần là áo lượt, nhờ có Bạch Nhiễm Nhiễm che chở mà 20 năm qua hắn vẫn sống trong ánh sáng rạng rỡ, không ngờ một khi nhà có biến, tất cả tài sản mà hắn dựa vào để sinh tồn đều bị Viên Địch và Viên Tiêu cướp sạch, hắn lập tức từ con cưng của trời té xuống địa ngục, thậm chí không thể không sống nhờ ở nhà của người khác, chịu đựng người khác xem thường. Tất cả bạn bè ngày trước đều bỏ hắn mà đi, những ả đàn bà luôn miệng nói yêu hắn bây giờ còn không thèm nhìn mặt hắn một lần. Hết thảy những chuyện này đều do hai người tạo thành! Mỗi khi Viên Sanh nhớ tới cuộc sống của hắn khi trước, ngẫm lại bộ dáng nghèo túng bây giờ, trong lòng càng hận Viên Địch và Viên Tiêu. Nhất là Viên Tiêu!
"Viên Sanh, xem ra tôi đã uổng công đến đây rồi." Chu Như lấy ra một xấp hình từ trong bao nhỏ ném lên bàn: "Xem một chút đi, bây giờ Viên Tiêu sống thật tốt, nhìn lại bản thân anh đi!" Cô ả đứng dậy rời đi, đi tới trước mặt ông chủ quán thanh toán tiền, hơn nữa phân phó ông chủ mang cho Viên Sanh thêm hai chai rượu, liền thản nhiên rời khỏi quán cơm nhỏ, mở cửa xe ra nghênh ngang rời đi. Chịu đủ kích thích, lại thêm tác dụng của cồn, cô ả cũng không tin tên Viên Sanh ngu xuẩn này không mắc câu!
Trên những tấm ảnh kia, toàn bộ đều là bộ dáng hạnh phúc của Viên Tiêu: anh cười với Thang Viên, vui đùa, hôn… Lúm đồng tiền nhỏ luôn luôn nở rộ trên mặt người nọ, tràn đầy hạnh phúc, không giống với tươi cười giả tạo ở trong nhà ngày trước, đó là nụ cười chân thật phát ra từ nội tâm… Càng xem, lửa giận trong lòng Viên Sanh càng thêm bùng cháy.
Viên Sanh trải qua một buổi chiều trong quán cơm nhỏ đó, sau khi uống sạch rượu mà hắn và Chu Như gọi mới lảo đảo bước ra ngoài.
Màn đêm buông xuống, mới vừa lên đèn, những năm gần đây thành phố R càng ngày càng phồn hoa, đèn neon bảy sắc lấp lánh, các CLB giải trí phong phú cũng bắt đầu tiến vào thời kì kinh doanh hoàng kim. Người qua lại trên đường phố càng ngày càng nhiều, không vì bóng đêm mà trở nên vắng lặng. Viên Sanh cảm thấy hắn giống như một du hồn lang thang trong nhân thế, nhìn người khác vui vẻ, đùa bỡn, còn chính bản thân hắn thì không có chỗ để dựa vào. Mà mọi chuyện vốn không phải như thế, ngày trước, hắn đã