XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341900

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.

thủy tinh trong tay, thế thì rốt cuộc cô yêu hay là không yêu Viên Tổ Vân chứ?
“Đôi khi tớ cũng hiểu được cô ấy rất đáng thương, nhưng không có cách nào không làm tổn thương cô ấy, chẳng qua khi cô ấy bị thương thì càng muốn đẩy tớ đi, nhưng tớ lại muốn giữ chặt cô ấy hơn, sau đó tổn thương cô ấy lần nữa…”
“…”
“Có lẽ có một ngày khi bọn tớ đều cảm thấy mệt mỏi, tất cả sẽ kết thúc. Đến lúc ấy, toàn bộ tình yêu…cũng sẽ tan biến hết…” Anh ta ngồi trên bệ cửa sổ, đặt xuống ly rượu, ngơ ngẩn nhìn ánh đèn neon ngoài cửa sổ ở đằng xa, như là một cậu thiếu niên không hiểu tình yêu, trên mặt tràn đầy bi thương không thể xóa nhòa.
“…” Cô rất muốn nói mấy câu an ủi anh ta, nhưng sợ mình sẽ nói sai, bởi vì cô cũng là người không có tư cách để bình luận yêu hoặc không yêu, chỉ có thể lộ ra nụ cười khổ khích lệ.
“Nhưng mà,” anh ta còn nói, “Tại sao phải chờ đến khi cả hai đều mệt mỏi chứ, tại sao phải chờ đến ngày đó…”
Lời nói của anh ta tựa như câu thần chú không thể giải được, vòng vèo bên tai cô, nện vào trong lòng cô. Cô nhớ tới rất nhiều người, mẹ, Kiến Phi, Thạch Thụ Thần, Tử Mặc, Viên Tổ Vân —— cô không muốn tổn thương bất cứ ai, nhưng kết quả là, ai cũng bị cô tổn thương —— thậm chí cả Thế Vân.
Căn phòng im lặng, cô ngẩng đầu nhìn Hạng Tự ở bệ cửa sổ, anh ta nhắm mắt, như là đang ngủ. Cô không khỏi suy nghĩ, nét mặt nghiêng của anh ta có thể rất giống mình không —— lún sâu trong sợ hãi, nhưng đã không còn cách nào tự thoát khỏi.
Cô uống hết ly rượu, rửa sạch rồi đặt trên bàn ăn, sau đó lấy cái nút gỗ nhét trở lại miệng chai, cô đóng cửa, nhẹ nhàng rời khỏi.
Sáng thứ hai, Thế Phân vẫn gặp Viên Tổ Vân tại thang máy dưới lầu công ty, anh lặng lẽ nhìn cô, cô trừng anh một cái, làm bộ không phát hiện. Thang máy vẫn chen chúc như cũ, có mấy lần cô bị đẩy đến trước ngực anh, vừa ngẩng đầu là nụ cười tươi tắn đạt thành ý muốn của anh, hình như rất sung sướng.
Cô cũng âm thầm nhìn anh, bởi vì cô thích anh cười, nhất là nụ cười phát ra từ nội tâm —— giống như anh chưa từng bị cô làm tổn thương.
Vào văn phòng, điện thoại trên bàn cô liền vang lên.
“A lô?” Tâm tình của anh hình như tốt lắm.
“Thế nào?”
“Buổi trưa cùng nhau ăn cơm nhé?”
“Ở đâu?”
“Nhà ăn dưới lầu.”
“Không được,” cô theo trực giác từ chối, “Ở đó đều là đồng nghiệp.”
“…” Anh im lặng, tựa như đứa bé lòng tràn đầy vui mừng mong chờ người lớn khen ngợi, cuối cùng lại bị quở trách.
“Ý em là…”
“Ờ, không sao, vậy đi chỗ khác là được.” Đứa bé mất mát phấn chấn tinh thần lần nữa, giống như phớt lờ mọi thứ, nhưng giọng nói hiu quạnh lại bán đứng anh.
“Hay là thôi đi,” cô bỗng nhiên phát hiện mình lại nhẫn tâm đến thế, “Hôm nay có lẽ em sẽ bận nhiều việc.”
“Thế à…”
“Hoặc là sau khi tam tầm rồi đi.” Chỉ có nói vậy cô mới có thể đuổi đi sự luyến tiếc trong lòng.
“Ừ, được,” anh vui vẻ nói, “Gần nhà anh mới mở một quán ăn rất ngon ——”
“—— Viên Tổ Vân, cậu sẽ không quên mất chín giờ mười phút sáng nay phải đi họp đấy, khách đã tới rồi.” Tiếng Shelly vang lên ở đầu dây bên kia.
“Chị à, chị đi vào không thể gõ cửa trước sao?!” Anh như là rất tức giận, nhưng lại đành chịu.
“Chẳng phải là tán gái thôi sao, làm gì mà khó chịu thế hả…”
Nói xong, Shelly đóng sầm cửa lại, đi ra ngoài.
Trong đầu Thế Phân tưởng tượng dáng vẻ méo mặt của anh, cô không khỏi cười ra tiếng.
Anh nghe được tiếng cười của cô, lập tức có chút kích động, qua hồi lâu anh mới nói: “Nói vậy là định rồi đấy, anh có thời gian rảnh sẽ gọi lại cho em.”
“Ừm, được.”
Cúp máy, đầu óc chậm chạp của cô hiện lên dấu chấm hỏi: nói vậy là định cái gì chứ?
“Này,” lúc ăn trưa, Carol sáp lại gần ra vẻ thần bí hỏi, “Cô không cảm thấy dạo này quản lý Viên có chút bất thường sao?”
“…Không thấy.” Cô dối lòng cúi đầu ăn thức ăn.
“Sao lại thế! Sáng nay ngay cả sếp tôi cũng nhiều chuyện hỏi tôi, anh ta có phải fall in love không…”
“Cô trả lời ra sao?” Lúc này cô mới ngẩng đầu, đầy hứng thú.
“Actually, I don’t care about that.” Giọng điệu của Carol giống y chang nữ thư ký gian xảo mà tỏ vẻ thanh cao ở trong phim truyền hình.
Thế Phân cười rộ lên, tiếng cười giống như phối âm cho phim truyền hình.
Carol nhìn cô, thật lâu mới nói: “Cô biết không, tôi cảm thấy cô cũng trở nên khang khác…”
Buổi tối, Thế Phân và Viên Tổ Vân thật sự đến quán ăn mới mở kia mà anh nói hồi sáng, đó là một quán ăn nhỏ kiểu gia đình, có quầy bar và tivi, trái lại khá giống Pub (quán rượu) tại Anh, cánh cửa dùng nhiều miếng thủy tinh hợp lại với nhau, chính giữa khảm một mảnh gỗ.
Bọn họ gọi vài món, sau đó cùng những người khách khác ngồi cạnh quầy bar xem bóng đá, Viên Tổ Vân thỉnh thoảng la hét với tivi, hình như còn sốt ruột hơn cả huấn luyện viên ở đường biên.
“Em tưởng anh chỉ xem bóng rổ.” Thế Vân bất ngờ nói.
“Ồ,” anh có chút hài hước trả lời, “Khi em không còn tham gia bất cứ vận động gì nữa, mỗi một trận đấu đối với em đều là một loại hưởng thụ, cho dù kết quả ra sao.”
“Anh muốn nói là anh già rồi sao?”
Anh nhún vai: “Có lẽ t