Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341870

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.

rên hành tinh này không hề lãng quên những người đã mất, cũng không thể nào quên được mọi thứ mà họ đã mang đến cho thế giới này —— như vậy là đủ rồi.
Hãy cùng lắng nghe một ca khúc, You are not alone của Michael Jackson…”
Thế Phân đứng trước cửa sổ kính trong văn phòng, nhìn dòng xe hối hả bên dưới, không thể đè nén mà nhớ đến Thế Vân.
Thế Vân, em khỏe không? Có nhớ chị một chút nào không?
Cả Tháng sáu trải qua trong tiếng ồn ào, lần đầu tiên Thế Phân cảm thấy, cô không rời khỏi Thế Vân, ngược lại càng gắn chặt với em gái hơn, tựa như lần đầu gặp Tưởng Bách Liệt, anh ta đã nói: ở trong cơ thể cô có một người nhỏ bé khác.
Cô nhớ tới người bạn bác sĩ ở New York xa xôi, cô đã từng chờ đợi anh ta thực hiện lời hứa trở lại Thượng Hải, nhưng hiện giờ cô lại cảm thấy sự chờ đợi này dần dần tan biến khỏi đáy lòng cô. Bởi vì mỗi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống của riêng mình, nếu anh ta thật sự lựa chọn ở lại New York, thế thì cô nên chân thành chúc phúc anh ta —— bởi vì cô đã nhận được rất nhiều khoan dung và khích lệ từ anh ta.
Song, vào một buổi trưa Tháng bảy oi ả sau trận mưa to, cô lại nhận được cú điện thoại đầy bất ngờ, là Tưởng Bách Liệt gọi tới.
“Hôm qua tôi đã trở lại Thượng Hải.” Âm thanh của anh ta nghe ra hơi uể oải, hình như ngủ không đủ.
“Anh thật sự về rồi?!”
“Ừm, trước hết tôi muốn nói với cô, ‘Big Surprise’ của tôi quả thực nhận được hiệu quả không ngờ…”
“Là gì?”
“Tất cả người nhà của tôi đều ra ngoài đi nghỉ, tôi không có chìa khóa, phải ở khách sạn một tuần…”
“…” Lúc ấy cô đã nói sẽ có chuyện không tốt xảy ra nhỉ?
“Thế thì cuối tuần này cô có muốn đến tái khám không?”
“Đến, đương nhiên đến rồi.”
“Được, có gì sẽ gọi cho cô.”
Sáng thứ bảy, Thế Phân rất thản nhiên nói với Viên Tổ Vân mình sẽ đến chỗ bác sĩ tâm lý, hơn nữa từ chối khéo ý tốt của anh muốn đưa mình đi, Viên Tổ Vân hình như cũng không để trong lòng, chỉ là dặn cô lái xe cẩn thận.
Học viện y học có chút vắng vẻ trong dịp nghỉ hè, lúc cô tới cửa phòng khám thì sớm hơn thời gian hẹn mười lăm phút, Tưởng Bách Liệt không ở đây, vì thế cô dựa vào tường chờ đợi. Một lát sau, Tường Bách Liệt mặc bộ đồng phục bóng đá gần như ướt đẫm xuất hiện trước mắt cô, anh ta thở hổn hển, trông rất có tinh thần.
Anh ta lấy ra chìa khóa mở cửa mời cô vào, còn mình thì vào phòng sát vách thay đồ. Thế Phân nhìn xung quanh căn phòng, gần giống như một năm trước khi cô tới đây lần đầu tiên, chẳng qua cô tinh mắt phát hiện tấm màn đã thay đổi, từ vải cotton màu trắng xám đổi thành màu xanh nhạt.
“À, cô phát hiện ra rồi.” Tưởng Bách Liệt thay quần áo xong đi vào, từ trong tủ lạnh lấy hai lon bia đặt trên bàn.
“Hở?”
“Tấm màn. Là một học muội nhân lúc tôi không ở đây mà thay cái mới.”
“Ồ…” Cô lộ ra nụ cười mập mờ, khui lon bia uống một ngụm.
“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi, tôi cũng rất bất đắc dĩ.” Anh ta chìa hai tay ra.
“Ít nhất nó cũng đại diện anh vẫn được ưa chuộng không phải sao?”
“Ờ, đúng vậy,” anh ta tỏ vẻ tự giễu, “Niềm vui và phức tạp thường thường chỉ cách nhau một con đường.”
Cô im lặng một lúc mới nói: “Bác sĩ, lúc đầu tôi tưởng rằng có lẽ anh…không trở lại.”
Anh ta ngồi trên ghế sau bàn: “Có lẽ, chắc là, đã từng, có thể từng nghĩ vậy, nhưng cuối cùng tôi vẫn trở về.”
Cô cười rộ lên, thì ra người kiên định như anh ta, cũng có lúc khó mà lựa chọn?
Anh ta mỉm cười, dường như biết cô suy nghĩ gì: “Cuộc sống con người phải trải qua rất nhiều sự lựa chọn, thỉnh thoảng có một số chưa thể quyết định, cũng có thể hiểu được.”
“Lúc anh không quyết định được thì làm thế nào?”
“Tôi sẽ không ép buộc chính mình lựa chọn sớm, đợi đến khi thời cơ chín mùi, thì sẽ có người giúp tôi lựa chọn.”
Cô nghĩ nghĩ, nói: “Nhưng có lẽ phải dùng thời gian rất dài.”
“Đúng vậy, có lẽ thế, nhưng nếu cô còn thời gian, tốt nhất hãy suy nghĩ kỹ càng, đừng dễ dàng đưa ra quyết định. Tôi luôn đề cao niềm tin này, thà rằng lẳng lặng chờ đợi còn hơn quyết định vội vàng.”
“Nói vậy, anh là một người rất bị động rồi.”
“Trả lời đúng rồi!”
“Nhưng tôi thấy anh kiên định như vậy.”
Anh ta không tỏ rõ ý kiến cười cười: “Kiên định và bị động không nhất thiết có liên quan, hơn nữa lúc ở cùng cô, tôi phải khiến mình trở nên kiên định, bởi vì cô là bệnh nhân của tôi, nếu tôi không kiên định, cô sẽ không thể tìm được phương hướng của chính mình.”
“À…cám ơn.”
“Thế nào, lúc tôi không ở đây, cô ổn chứ?”
Cô nghĩ nghĩ, sau đó gật đầu một cách kiên quyết.
“Vậy thì tốt, tôi nói rồi, cô cần dựa vào chính mình.”
Cô kể lại một số việc đã xảy ra khi anh ta rời đi, lúc nói cô luôn tươi cười, tựa như mình đã trải qua một lần rửa tội. Thời gian trôi qua rất nhanh, trước khi đi Tưởng Bách Liệt lấy ra một cái túi đỏ thật to đưa cho cô.
“Quà sao?”
“Ừm,” anh ta gật đầu, “Còn có bức thư mà người bạn kia của cô nhờ tôi chuyển cho cô.”
“Thạch Thụ Thần?” Cô ngơ ngác nhìn cái túi, lúc Tưởng Bách Liệt đi New York, cô nhờ anh ta đem bức thư mà Thạch Thụ Thần gửi cho Thế Vân trả lại anh ta.<


Ring ring