Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Danh Sau Một Đêm

Thành Danh Sau Một Đêm

Tác giả: Táo Đỏ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341365

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1365 lượt.

tôi không thích ăn táo.” Tôi quyết định tìm đề tài để giữ chân Hàn Tiềm, trong lòng hiện tại rất sợ hãi.
Hàn Tiềm quả nhiên dừng lại quay đầu nhìn tôi. Giỏ hoa quả hôm nay anh mang tới phần lớn là táo. Tôi mới ý thức được lời vừa rồi của mình nghe qua giống như đang khiêu khích.
Hàn Tiềm híp mặt lại nhìn tôi, hơi cúi người xuống, một cánh tay đè lên tấm chăn trên giường bệnh của tôi, tay còn lại lấy ra một quả táo trên đầu giường: “Hả, phải không? Ý của em là muốn tôi mang về?”
Trong lòng tôi gào khóc, ngàn vạn không muốn! Nếu không phải tôi ngu ngơ đắc tội với Hàn Tiềm thì còn lo không kiếm được chỗ tốt sao.
Có thể nhìn thấy, thái độ của Hàn Tiềm lạnh như băng, bỗng tôi lại cảm thấy giận bản thân mình. Dù sao đắc tội một lần cũng là đắc tội, đắc tội hai lần cũng là đắc tội, nói không chừng còn có thể kích cho Hàn Tiềm gây gổ với tôi. Như vậy, tối nay tôi sẽ không phải ôm nỗi sợ hãi ma quỷ gì đó mà đi ngủ.
Vì vậy, lời nói cứ thế tuôn ra: “Hình như Hàn tiên sinh vẫn còn thiếu tôi một câu trả lời hợp lý.”
Lúc những lời này nói ra, Hàn Tiềm ngồi xuống giường bệnh bên cạnh tôi. Giường bệnh thêm thể trọng của một người, khẽ kêu cọt kẹt. Tôi nhìn chằm chằm vào những khớp xương rõ rang của Hàn Tiềm đang tiếp tục trượt xuống: “Trong buổi vũ hội hóa trang đêm đó chắc Hàn tiên sinh cảm thấy rất hứng thú! Đáng tiếc, cũng bởi vì bữa tiêc của các anh mà em ốm đau, bệnh tật thế này.”
“À, nói như vậy nghĩa là việc em ngã bệnh thì nên tìm tôi tính sổ phải không?” Những lời của anh khiến tôi nhất thời có cảm giác không xong rồi. Tống Minh Nguyên chỉ vì ba câu nói mà mất ba miếng đất, tôi đây đã nói hai câu rồi, có phải hay không cũng sẽ bị lột da, tróc xương?
Tôi hoảng hốt nghĩ, đêm đó, Hàn Tiềm thực sự xuất hiện trong bộ trang phục bình thường đó sao? Tám phần là mặc cho tôi nhìn rồi, dù sao thì kẻ ngu cũng dễ bị lừa gạt. Nếu lấy tôi ra so sánh với anh, không phải chính là kẻ ngu đó sao!
“Tại sao em lại không ăn táo?” Anh nói một câu chuyển đề tài, chắc là chuẩn bị cho tôi rớt đài đây. Tôi tất nhiên là phải thức thời: “Thật ra thì táo là một loại quá nhiều nước, trông rất bóng bẩy mỡ màng, nhìn rất thơm ngon, ăn xong sẽ rắn chắc cơ bắp, lưu thông máu. Em không thích chỉ là vì em là loại muốn ăn nhưng lười làm, ngại phải gọt vỏ táo thôi, không có ý chê táo mà Hàn tiên sinh mang đến đâu. Hoa quả nhiều như vậy, Hàn tiên sinh lại chọn duy nhất những quả táo này, nhất định là có ngụ ý thâm sâu.”
“Vậy em nói thử xem, có gì mà ngụ ý thâm sâu?” Hàn Tiềm vừa nói vừa bắt tay vào gọt táo.
Tôi còn ở trong trạng thái mắt chữ O mồm chữ A, chỉ thấy anh cầm dao trên bàn lên, rắc rắc mấy cái, quả táo đã được gọt sạch vỏ, miếng bổ ra miếng nào như miếng nấy.
Lúc này, trong phòng bệnh, vào buổi tối, chỉ có tôi và Hàn Tiềm, trên tay anh còn cầm dao, tôi run lên, chui tọt vào trong chăn, chuẩn bị quay mông về phía anh, làm rat ư thế đuổi khách. Ngay từ đầu chính là tôi sai, làm bạn với Hàn Tiềm còn không an toàn bằng làm bạn với những câu chuyện ma quỷ kia.
Sau đó, tôi bị lôi từ trong chăn ra, thần sắc anh có phần nóng nảy, tôi nhìn anh giơ dao lên, từng nhát từng nhát cắt quả táo rất ngọt.
“Cho em. Sau này phải tự ăn, loại con gái lười biếng rất dễ làm người khác ghét.” Mãi một lúc sau tôi hai mắt ngấn lệ, run rẩy nhận lấy miếng táo trên tay anh ngấu nghiến cắn nút để trút giận chỉ còn chừa lại cái lõi táo.
Anh khí định thần nhàn (là khí tức ổn định, thần sắc thư thái, sắc mặt không thay đổi) nhìn tôi ăn xong quả táo, cũng không có ý định rời đi.
Tôi quấn chặt chăn, yên lặng nhìn anh.
“Hình như em rất để tâm đến đêm đó thì phải?” Anh nói, sự nóng nảy khi gọt táo không còn thấy đâu nữa, xem ra đang chờ tôi tự tìm đường chết đây.
“Cũng không hẳn, chính là đêm đó, Hàn tiên sinh, anh một thân tỏa ra ánh sáng hứng thú, một người vui không bằng mọi người cùng vui, đêm đó nếu em cùng đôi với anh hiện tại chắc sec có chút không tự nheeen.”
“Hứng thú? Em nói cái đó là hứng thú?” Hàn Tiềm xích lại gần tôi, “Đêm đó, chẳng qua là tôi cư xử theo đúng phép lịch sự hôn lên gf má người ta thôi, làm sao có thể nói là hứng thú?”
“Hứng thú phải là bộ dạng như thế này này” anh vừa nói vừa áp lại gần tôi hơn. Đáng tiếc tôi bị bệnh, chỉ có thể giãy giụa hai cái tượng trưng, sau đso buống áo giáp đầu hàng, nhất thời chỉ cảm thấy cần cổ, trán, chop mũi, gò má còn cả trên môi cũng truền tới cảm giác âm ấm, ươn ướt, nhẹ nhàng, sau đó anh cạy mở miệng tôi, sau đó, sau đó… chuyện cũ không dám nhắc lại. (Crystal: Aaaaaaaa, kiss rồi, kiss rồi, chờ mòn mỏi luôn, huhu…)
Đợi đến khi anh cảm thấy đủ, cuối cùng cũng rời khỏi môi tôi: “Lần này mọi người đều vui vẻ nhỉ, cảm giác thế nào?”
Đầu tôi choáng váng, thành thật trả lời: “Giống như bị một con chó săn rất lớn liếm cho một cái.” (Crystal: Hà hà cảm giác của chị thật là…. Ví von quả là có sức gợi hình!!!)



Sự tình ngày hôm nay đơn giản như vậy nhưng lại khiến tương lai của tôi gập ghềnh và chua xót đến vậy
Đêm đ