Con Sâu Tình Yêu Của Con Mèo Trừu Tượng
Tác giả: Táo Đỏ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
ng lợi cuối cùng!” Bọn họ vừa ngẩng cao đầu kiêu ngạo vừa một cước đạp hạ thân kẻ bại tướng.
Tôi vô cùng yêu thích loại chính khí, nghiêm nghị, đã làm là phải nhổ cỏ tận gốc. Nhìn tên bại tướng kia bị đạp miệng phun máu tươi cuối cùng mí mắt giật giật chết bất đắc kỳ tử, mỗi lần đều khiến tôi kích động không thôi. Cho nên, khi tôi vô tình học được kiểu bơi chó, thật là có chút cảm giác hãnh diện của kẻ lưu lạc nhân gian, thực sự trong lòng muốn hét lên vui sướng.
Kết quả của biểu hiện vừa rồi là xảy ra vấn đề. Khi tôi xách dép thong thả lại gần thành hồ bơi, chuẩn bị liếc mắt từ trên cao nhìn xuống nhìn Hàn Tiềm vẫn còn trong nước thì trượt chân một cái luộn nhào xuống nước. Vấn đề cốt yếu của bơi chó là thiên thời địa lợi nhân hòa, tư thế ngã xuống nước của tôi hoàn toàn không có sự chuẩn bị trước nên không có hít thở sâu, căn bản không nổi lên được sao còn có thể thể hiện gì được nữa.
Đêm đó, tôi ở lại phòng khách của nhà Hàn Tiềm, tắm xong, vốn định đi ngủ, Hàn Tiềm lại tới gõ cửa: “Anh mang hòm cứu thương tới, mắt cá chân của em cần phải xử lý một chút.”
Sau đó, tôi và Hàn Tiềm cũng không nói chuyện, tôi ngồi trên giường, thân hình anh cao lớn, vì giúp tôi kiểm tra mắt cá chân bị thương, cứ như vậy quỳ gối lên tấm thảm nhung dê trải dưới đất.
“Phải dán cao dán thôi, hơi sưng rồi!” Ngón tay anh lướt qua bắp chân tôi, giống như chuồn chuồn lướt nước rồi rời đi, làm cho thần kinh tôi kéo căng ra như dây đàn. Ngón tay Hàn Tiềm thon dài, cái loại ma sát lơ đãng đó, giống như yêu thương, an ủi cùng dịu dàng, trêu đùa.
“Đôi chân dài của em rất đẹp.” Anh ngẩng đầu nhìn tôi cười cười.
Lúc này trông Hàn Tiềm rất vô hại, hoàn toàn không có cái loại cảm giác bị áp bách, anh cứ như vậy đứng ở bên cạnh tôi, khiến tôi có ảo giác thực sự là một chú chó cực lớn rát ngoan ngoãn bên cạnh. Tôi nhớ tới khi tôi còn bé có nuôi một chú chó Husky Sibir, thân mật, bướng bỉnh, hướng ngoại. Có phần lông ở đầu hơi xù và chiếc đuôi rất đẹp.
Hàn Tiềm giúp tôi bôi thuốc, ngón tay chậm rãi xoa bóp vết thương, có vẻ rất kiên nhẫn. Chỗ mắt cá chân truyền tới mùi cay cay, hơi đau nhưng tê dại. Tôi không tự chủ được liềm ngâm khẽ một tiếng, thật sự là rất thoải mái. Con em thế gia không phải cái gì cũng tệ, Tống nhị thiếu gia cũng rất biết giúp phụ nữ chọn quần áo, cũng coi như là sở trường của anh ấy. Mặc dù động cơ tặng quần áo cũng không thuần khiết. Hàn Tiềm làm cái này thật ra rất thành thục, không biết trước đây vì lý do gì mà đi học tập, anh xoa bóp thực sự rất có nghề.
Ánh mắt tôi hồ nghi đại khái quá lộ liễu, anh lau dầu thuốc trên tay: “Vì Lam Lam mà học, khi còn bé con bé rất nghịch ngợm, hay thích đánh nhau với người khác, rất hay bị thương.”
Lúc này thực ra trong lòng tôi rất loạn, không biết nói tiếp thế nào, tối nay hình như cái gì cũng không phát sinh, rồi lại giống như bỗng nhiên cái gì cũng xảy ra. Hàn Tiềm nhìn tôi không nói lời nào, cũng không nói đến trọng tâm câu chuyện, lúc tôi co chân nhảy lò cò tới bên cạnh anh, anh đang quay lưng lại với tôi thu dọn lại hòm thuốc.
Tôi vừa muốn nói cảm ơn, vấn đề là trong lúc vô tình trong lúc đổi chân cảm thấy rất đau, mất trọng tâm trực tiếp đặt mông ngồi xuống đất. Hàn Tiềm bỏ lại hòm thuốc, lại gần đỡ tôi dậy, nửa ôm nửa đỡ ném tôi trở về giường.
Anh nhìn tôi sâu xa: “Thẩm Miên, nếu như không phải là em, đổi lại là bất kỳ người phụ nữ nào khác, ba lần bốn lượt gặp chuyện không may trước mặt anh như vậy, anh nhất định sẽ cho rằng đó là thủ đoạn của cô ta.”
Sau đó, anh áp lại gần hôn lên trán tôi, là một nụ hôn chúc ngủ ngon: “Có lúc, em ngây thơ đến đáng sợ.” Ánh đèn trên cao chiếu xuống lưng anh, cái bóng ở trên tường giống như một con thú cực lớn. Giống như đang ngủ đông trong bóng râm vậy. Tôi thấy trong mắt Hàn Tiềm rực sáng có điều muốn nói lại thôi.
Tôi cũng muốn nói lại thôi. Đây là một buổi tối hỗn loạn, cái gì cũng rối tinh rối mù, như xe lửa chệch đường ray, hành tinh bay khỏi vũ trụ, cái ngốc nghếch, ngây ngô trong Thẩm Miên chìm xuống, khắp cơ thể tôi có sự lâng lâng lạ kỳ.
Sau khi Hàn Tiềm rời đi, tôi lăn qua lăn lại trên giường lớn không biết bao nhiêu vòng nhưng vẫn không ngủ được. Trong lòng phiền não, hốt hoảng, thấp thỏm, lo âu, hai mặt trong lòng đang giao chiến với nhau, trong đêm tối lại mất ngủ khiến cho cảm giác này càng bị phóng đại, cuối cùng tôi quyết định vén chăn ngồi dậy. Co chân muốn nhảy ra ngoài đi dạo.
Khi đi qua vườn hoa lại nghe thấy hình như có tiếng gì đó, tôi nhảy lại đó nhìn, phát hiện ra Hàn Tiềm đang ngồi trong một căn chòi nhỏ giữa vườn hoa uống rượu. Anh nhìn thấy tôi, tỏ ra rất kinh ngạc: “Muốn uống chút gì đó sao?”
Tôi rót một ly rượu đỏ, cứ thế cùng Hàn Tiềm đối mặt đối ẩm, rượu đỏ rất đậm đà, thậm chí tôi có cảm giác hơi say say.
“Không ngủ được à?” Giọng nói của Hàn Tiềm truyền tới, tay anh cũng đưa qua sờ mặt tôi, vô cùng thân thiết, tôi cảm thấy hình như anh đã say.
Sau đó, hình như anh nghĩ tới cái gì đó, đoạt lấy ly rượu trong tay tôi, hất ly rượu ra ngoài vườn hồng: “Em