Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Danh Sau Một Đêm

Thành Danh Sau Một Đêm

Tác giả: Táo Đỏ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.

ong lòng cũng không hơn gì, tâm tình hỗn loạn, nhưng ngoài mặt vẫn không gợn sóng, không sợ hãi nhạo báng một tiếng. Tự giễu nghĩ, tôi đúng là có khả năng lĩnh ngộ thật đặc biệt, lại còn am hiểu một cách sâu sắc làm thế nào nở nụ cười trong nước mắt sao cho nghệ thuật.
Hàn Tiềm nhíu lông mày: “Hửm?”
Từ góc độ nhạt nhòa này nhìn vào mắt anh vẫn thấy anh vẫn còn là Hàn Tiềm đó, dịu dàng săn sóc, đã từng khiến tôi tin tưởng anh sẽ vì tôi mà vén bức màn sương mù nặng nề, gạt những bụi gai trên đường dắt tay tôi đi về phía trước. Giờ đây anh lại nói với tôi, bên nhau mặn nồng, chia tay vui vẻ. Tôi cố gắng đè nén đau khổ trong lòng, tiếp tục nói với anh: “Tống tiểu thư hình tính khí thất thường, hơn nữa em nghe nói cô ấy rất khó chung sống, tính tình rất khó chịu, không hiểu chuyện, không thành thục , cố chấp, ngực và eo rất thô, hơn nữa lại có tính lãnh đạm.” Phần sau của câu nói trong giọng nói đã có phần không khống chế được mà run rẩy.
Rõ ràng là tôi đến để khách sáo với Hàn Tiềm, hiện tại lại không hiểu sao biến thành ở trước mặt vị hôn phu của mình ra sức mạt sát, bêu xấu chính mình đây? Tôi nghĩ, tôi đúng là rất bỉ ổi. Mà tôi lại quá thích Hàn Tiềm mất rồi.
Nhưng Hàn Tiềm lại cười: “Thẩm Miên, Tống tiểu thư có bộ dáng gì cũng không cần nói đến. Đây là trách nhiệm gia tộc. Anh có trách nhiệm phải tổ chức hôn lễ. Chỉ là như vậy thôi.”
Bởi vì trách nhiệm mà cưới hỏi, đây chính là nguyên nhân khi còn làm paparazzi tôi muốn tìm ra để làm anh xấu mặt. Trước đây, cho dù thế nào, tôi nghĩ tôi cũng sẽ không cùng một người xa lạ bởi vì trách nhiệm mà đi tới hôn nhân. Đường cùng là sẽ phải mất đi một đoạn tình cảm, nhưng ai có thể tưởng tượng, gia thế cũng sẽ trở thành chướng ngại để một người tìm được tình yêu. Tôi không muốn một người đàn ông bởi vì trách nhiệm mà cưới tôi, không muốn một người đàn ông vì địa vị, tài sản của tôi mà cân nhắc tôi, ít nhất không muốn mang theo những lợi ích và sự lạnh lùng nhiều như vậy. Tôi muốn người đó bởi vì tôi mà thích tôi, cho dù tôi nghèo khó hay giàu sang, bởi vì chính con người tôi mà muốn đến gần tôi, mà không phải là gia tộc tôi.
Mà tôi giấu giếm thân phận, tiếp xúc với Hàn Tiềm, trời xui đất khiến thế nào mà lại từ từ thích anh, nhưng may mắn là anh cũng thích tôi. Vốn tưởng rằng đây là điều tốt đẹp nhất, rốt cuộc thì trời cao cũng thương xót cho sự khổ cực theo đuổi một cuộc sống khác của tôi mà hồi đáp. Hiện tại nhìn lại, hóa ra cũng chỉ là một màn kịch thật buồn cười.
Làm tiểu thư nhà Tống gia, tôi không thể thoát khỏi việc bị sắp đặt hôn nhân, có vị hôn phu định sẵn. làm Thẩm Miên tôi lại mất đi phần tình cảm vốn tưởng là thuần túy. Điều này khiến cho hai năm tôi theo dõi rồi tiến vào giới giải trí, tiếp xúc với Hàn Tiềm cuối cùng hóa ra lại chẳng có ý nghĩa gì, thậm chí giống như đã lãng phí thời gian. Giống như trong cuộc đua Ma-ra-tông, tôi chạy đến điểm cuối, mới thê lương phát hiện ra tất cả tuyển thủ sớm đã buông vũ khí ở giữa đường, trọng tài đã sớm hủy bỏ cuộc tranh tài từ lâu. Chỉ còn lại một mình tôi, khổ sở kiên trì như vậy, gặp biết bao nhiêu gian nan, nhưng lại không hoàn thành được mục đích ban đầu theo đuổi là nhận được sự khen ngợi và khẳng định.
Từ sự cố gắng, luôn luôn nỗ lực của người xưa dạy cho tôi một điều: vĩnh viễn đừng sợ nếm thử, chỉ có theo đuổi, cố gắng thực hiện thì mới giành được cuộc sống như mình mong muốn. Mà tôi lại si ngốc đi tin lời dạy bảo này, đi thực hiện, khiến cả người chật vật. Tôi nỗ lực hết mình, cái gì cũng không lấy được. Thậm chí còn bị thua thiệt. Thích Hàn Tiềm, đây là chuyện ngoài ý muốn lớn nhất. Hiện tại, chuyện ngoài ý muốn này lại biến thành một lưỡi dao sắc bén, đâm vào thân thể tôi.
Hiện thực đâu có đẹp như chuyện cổ tích. Tôi bi ai nghĩ, hay là tôi lợi dụng thân thế của mình và thế lực của gia tộc âm thầm trả đũa? Nhưng mà trong lòng vẫn không nhịn được mà tủi thân. Mặc dù tôi vẫn có thể sống vui vẻ từ sự ủng hộ của gia đình, đây là tôi lấy thân phận người có tiền mà nhận được sự ưu tiên hơn Tô Đình. Nhưng trong tình yêu, ai cũng giống nhau, nghèo khó hay giàu sang, đơn thuần hay phức tạp, đều theo đuổi tình cảm trong sáng nhất. Gái hư cũng có thể theo đuổi một anh chàng tràn đầy nghĩa khí, chắc chắc như núi. Tôi chỉ muốn theo đuổi thứ tình cảm trong sáng ấy, đáng ra không nên nhận sự trừng phạt này.
Hàn Tiềm ở đối diện như còn cảm thấy chưa đủ, nghiêm cơ thể về phía trước, nghiêm đầu về phía tôi: “Thẩm Miên, anh rất thích em, nhưng anh không thể bên em thế này được. Lần cuối cùng trước khi kết thúc, anh có thể hôn em không?” Giọng điệu mập mờ, hơi thở gần trong gang tấc.
Những lời này hoàn toàn giết chết những tế bào ưu thương trong tôi. Dễ dàng khiến người ta nổi giận.
Tôi không chút suy nghĩ bật thốt lên: “Hàn Tiềm, anh còn mặt mũi nào đòi hôn?”
Lời nói này nói ra mới phát hiện mắt Hàn Tiềm đã híp lại thành một độ cong nguy hiểm. Tôi nghĩ, bát nước đã hất đi, dù sao cũng đến nước này rồi, tôi định ngả bài cho xong: “Anh nói sẽ chịu trách với gia tộc mình? Vậy ban đầu khi