Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341433

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1433 lượt.

lo lắng. “Em thấu hiểu sao? Thế nhưng không có ý định chen chân vào đúng không?”
Vương Xán mỉm cười khổ sở: “Em đã suy nghĩ rồi, có lẽ em vẫn thích hợp với cuộc sống đơn giản, rõ ràng, những tình tiết quá kịch tính, phức tạp... em thực sự không thể nào tiêu hóa nổi.”
“Chỉ là em đã không còn tin tưởng anh nữa, còn anh lại không biết phải làm thế nào mới có được lòng tín nhiệm nơi em.”
Cô dịu dàng lên tiếng: “Mau đi tìm chiếc mở rượu đi, có chuyện gì chúng ta nói sau, chúc mừng năm mới, tạm biệt.”
Vương Xán dập điện thoại, tiếp tục nhìn vào chiếc ti vi phía trước. Một lúc sau, di động của cô lại reo lên, nhấc lên nhìn là Hoàng Hiểu Thành gọi tới. Đầu kia điện thoại cũng giống hệt như của cô, có tiếng thông báo lên máy bay.
“Em cũng đang ở sân bay à?” Hoàng Hiểu Thành kinh ngạc.
“Em đến Hạ Môn chơi vài hôm, còn anh?”
“Anh về quê ăn Tết. Tiểu Xán, sau khi ăn Tết xong, anh chuẩn bị chính thức xin điều động của công ty.”
Vương Xán do dự một lúc rồi nói: “Hiểu Thành, hy vọng anh không đề nghị xin điều chuyển vì em, nếu không em cảm thấy áp lực lắm.”
“Nếu anh không nỗ lực đôi chút, vậy thì làm gì còn hy vọng được làm lại từ đầu với em chứ?”
“Thế nhưng em thực sự không cần đến những minh chứng kiểu thế.” Lại nói đến vấn đề chứng minh lần nữa, Vương Xán cảm thấy hơi bất lực. “Hiểu Thành, em nói thật luôn nhé, bây giờ em không có tâm trạng yêu đương, hẹn hò, không thể nào đồng ý với anh chuyện gì, lại càng không thế nào hứa hẹn với anh.”
“Em đừng suy nghĩ quá nhiều, anh đã nói rồi, anh không yêu cầu em phải làm gì hết.”
“Nhiều lúc không có yêu cầu gì chính là một yêu cầu lớn nhất, cái này…” Vương Xán suy nghĩ một hồi, sau cùng cũng nói tiếp: “Em thực sự không thể nào nhận nổi.”
Hoàng Hiểu Thành cảm nhận được sự mệt mỏi, rệu rã trong giọng nói của Vương Xán: “Giọng em tại sao lại khàn thế, cảm thấy không khỏe sao?”
“Không, em không sao cả. Xin lỗi, đến lúc em phải lên máy bay rồi.”
“Được, có gì để sau Tết chúng ta nói tiếp. Em đi chơi vui vẻ nhé.”
Sau chuyến bay hơn tám mươi phút, Vương Xán xuống sân bay Hạ Môn thuận lợi. So với lúc rời khỏi Hán Giang, tuy rằng thời tiết ở Hạ Môn nhiều mây, không có mặt trời như cô mong muốn, nhưng nhiệt độ ấm áp, không khí trong lành, không có chút dấu vết gì của mùa đông lạnh giá. Điều quan trọng là không gian yên tĩnh, không nghe thấy tiếng pháo hoa ồn ào, giống y như bước vào một thế giới khác.
Vương Xán ở lại một khách sạn gần trường đại học Hạ Môn, cất xong hành lí, cô liền gọi điện báo bình an cho bố mẹ. Sau đó, cô vào khuôn viên trường đại học Hạ Môn nổi danh bấy lâu nay. Khuôn viên trường học lưng tựa núi, mặt hướng biển nổi danh toàn quốc này đích thực là danh bất hư truyền, đang vào dịp nghỉ, trong trường vô cùng yên lĩnh, cây cối xanh tốt, từng tòa kiến trúc gạch đỏ ngói xanh tọa sát bên nhau, tất cả cảnh vật tạo nên vẻ đẹp tú lệ. Hồ phù dung trong trường không to lắm, mặt hồ lặng như gương, in lại cảnh vật xung quanh, vô cùng tráng lệ, trên mặt nước một đôi thiên nga đang bơi chậm rãi.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, trời mưa lất phất, những giọt mưa li ti, thoắt ẩn thoắt hiện nên hoàn toàn không cần phải che ô. Vương Xán đi bộ suốt dọc sân trường, mãi cho tới bờ cát trắng ven biển, vào ngày hôm nay bãi biển cũng vắng người, yên tĩnh đến độ chẳng giống một địa điểm du lịch nổi tiếng hút khách chút nào. Cô lại một mình tản bộ theo bờ cát trắng, mãi cho tới khi sắc trời tối mới tìm chỗ ăn cơm rồi quay về khách sạn.
Đây là lần đầu tiên cô đi du lịch một mình, đương nhiên cũng là lần đầu tiên một mình ở bên ngoài vào lúc năm hết tết đến. Trong khoảng thời gian này, cô cảm thấy vô cùng căng thẳng, bề ngoài bình thản đã lừa gạt được tất cả mọi người bao gồm cả La m, giấu giếm được bố mẹ, nhưng không biết còn có thể chống chọi được bao lâu nữa. Trốn thoát khỏi một nơi quá đỗi quen thuộc, tận hưởng cảm giác đơn độc, có thể thả lỏng bản thân, không cần phải giả bộ như mọi khi. Thế nhưng cô lại nhận ra rằng, không hề giống như trong tưởng tượng, một khi đã ở một nơi xa lạ là hoàn toàn có thể phát ra hết mọi uất ức, buồn rầu trong lòng. Tâm trạng của Vương Xán lúc này tĩnh lặng và thoải mái hơn nhiều.
Có lẽ do thành phố tuyệt đẹp này, cùng thời tiết ôn hòa ở đây đã nhiễm vào cô. Có lẽ quá trình giả bộ bình thường, một mình đối mặt với mọi thứ khiến Vương Xán học được cách đặt mọi phiền não, u uất sang một bên. Cô hoàn toàn không định suy nghĩ gì thêm, quyết định tận hưởng kì nghỉ một cách triệt để.
Ngày hôm sau, thời tiết nắng ráo, ấm áp. Sau khi ngủ đến tận khi tỉnh dậy, Vương Xán liền làm thủ tục trả phòng, mang theo hành lí đi đến tự Nam Phổ Đà, theo dòng người vào tự dâng hương, sau đó đi dạo trong thành phố Hạ Môn, tìm quán ăn trên mạng giới thiệu dùng bữa, rồi tìm quán cà phê nổi tiếng ngồi nhâm nhi, tận hưởng.
Mãi cho tới tầm chiều tối, Vương Xán mới gọi xe đến bến tàu. Rất nhiều du khách đến Cổ Lãng Tự đều lựa chọn đi về trong ngày, người về Hạ Môn thì nhiều mà đi thì ít. Chỉ năm phút sau, chiếc phà đã cập bờ C