Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.

ng bốn năm mà anh ấy chỉ coi tớ là bạn bình thường. Lẽ ra tớ nên từ bỏ từ lâu rồi mới phải.”
“Thế nhưng tớ đã thử đi thử lại rồi. Thậm chí có lần cũng xin nghỉ phép về nhà hai tháng nhưng vẫn không thể buông tay.”
“Bây giờ yêu anh ấy bằng cách này còn không đau khổ bằng việc không yêu nữa. Thế nên tớ chấp nhận số phận.”
Vương Xán nhìn chằm chằm vào màn hình, cô đã bị tấm chân tình của Hà Lệ Lệ làm cho cảm động sâu sắc. Tình cảm mà cô trải qua hình như chưa bao giờ sâu đậm đến mức này.
Trước đây, tình yêu của Vương Xán và Hoàng Hiểu Thành đến rất tự nhiên, ít nhất trong quãng thời gian qua lại không có những khó khăn và ngoại lực tác động. Sau khi chia tay, dù có buồn thế nào thì cô cũng hiểu được lựa chọn của Hoàng Hiểu Thành, cũng không có sự căm hận đặc biệt nào, nỗi nhớ cứ từng chút từng chút một được nén lại, đến cuối cùng, hình bóng anh ấy trong trái tin cô cũng dần nhạt phai!
Còn về tình yeeu với Trần Hướng Viễn, hiện tại thì vẫn đang tiến triển. Cô có thể khẳng định mình yêu anh ấy, nhưng cô không biết có thể yêu anh ấy đến nỗi quên cả chính mình như Hà Lệ Lệ không?
Vương Xán cố gắng tưởng tượng, nếu đặt ở vị trí của Hà Lệ Lệ cô sẽ làm thế nào? Nhưng cô phát hiện bản thân không thể giống Hà Lệ Lệ, ngốc nghếch chờ đợi vô vọng trong quãng thời gian dài như thế.
Vậy là, chỉ có thời gian mới chứng minh được tình cảm. Thế nhưng cô và Hoàng Hiểu Thành chỉ hẹn hò được một năm ngắn ngủi, còn với Trần Hướng Viễn mới chỉ bắt đầu mà thôi. Cô nói như vậy với chính mình nhưng trong lòng lại âm thầm nghĩ: E rằng, không chỉ vấn đề về thời gian.
“Xin lỗi, Lệ Lệ. Vừa rồi tớ không ngồi máy tính. Tớ thật sự không nghĩ mình lại có ảnh hưởng đến quyết định của Hiểu Thành. Cậu nên biết rằng, trước đây anh ấy cũng không hề thương lại gì với tớ mà đã quyết định đến Thượng Hải làm việc.”
“Cậu đừng trách anh ấy, anh ấy có nỗi khổ riêng.”
Vương Xán lập tức hỏi ngay: “Nỗi khổ riêng là gì vậy.”
Thế nhưng phía Hà Lệ Lệ hồi lâu không trả lời. Cô bình tĩnh suy nghĩ, trước kia Hoàng Hiểu Thành không thể giải thích rõ ràng trước mặt cô, bây giờ đi truy vấn Hà Lệ Lệ- người yêu đơn phương anh thì còn ý nghĩa gì nữa?
“Thôi được rồi, coi như tớ chưa hỏi, đều qua cả rồi. Lệ Lệ, giữa hai người…”
Hà Lệ Lệ tất nhiên hiểu ý Vương Xán muốn hỏi gì, nhanh chóng trả lời: “Hôm đó không xảy ra chuyện gì cả. Tớ đã đấu tranh rất lâu. Tớ không muốn sau khi anh ấy tỉnh lại, hận tớ đã dùng cách này để bám chặt anh ấy.”
Vương Xán không biết được là nên thở phào thay Hà Lệ Lệ hay cảm thấy buồn cho cô ấy nữa.
“Vương Xán, xin lỗi cậu. Tớ thật sự không nên làm phiền cậu như vậy. Xin cậu tuyệt đối đừng nói tình cảm của tớ cho anh ấy biết. Cậu chỉ cần nói rõ anh ấy là cậu đã có bạn trai rồi, tình cảm rất tốt đẹp. Thế là đủ rồi. Tớ không muốn anh ấy ôm hi vọng chuyển đến đó rồi tình cảm không được như ý, sự nghiệp cũng bị tổn hại.”
“Tự nhiên nói chuyện này với anh ấy thì không hay lắm!”
“Đợi anh ấy kể chuyện điều chuyển thì cũng muộn rồi.”
Vương Xán cũng hết cách từ chối: “Được rồi! Tớ hứa với cậu, nếu Hoàng Hiều Thành liên lạc với tớ, tớ sẽ nói rõ với anh ấy tình hình hiện tại của tớ.”
“Vương Xán, cảm ơn cậu.”
Vương Xán tắt máy tính, trong lòng có chút gì đó buồn bực. Trong đầu cô bỗng xuất hiện một ý nghĩ, khoảng thời gian quen biết giữa Trần Hướng Viễn và Thẩm Tiểu Na cũng dài tương đương với Hà Lệ Lệ và Hoàng Hiểu Thành. Nhưng điều quan trọng là nếu giữa họ có tình cảm thì sẽ dễ dàng tương tác hơn cả Hà Lệ Lệ.
Liệu cô có chiến thắng được tình cảm đã vun đắp lâu dài giữa họ không? Rất rõ ràng, Trần Hướng viễn không thể không quan tâm Thẩm Tiểu Na, và với tính cách tự do phóng khoáng, chưa chín chắn, Thẩm Tiểu Na chắc chắn sẽ không thể không dựa dẫm vào Trần Hướng Viễn. Nếu cô và Trần Hướng Viễn tiếp tục, sợ rằng nhất định phải đối diện với sự thật này.
Sáng suốt tỏ ra một phong thái độ lượng, đối với Vương Xán mà nói không hề khó khăn. Thế nhưng cô biết rất rõ, với tính cách của mình, nói chung là trong tất cả mọi vấn đề cô không thể cư xử với Hoàng Hiểu Thành như Hà Lệ Lệ được, không thể coi cảm xúc của mình chỉ là thứ yếu, ưu tiên nghĩ đến cảm xúc của Trần Hướng Viễn được.
Đây có thể gọi là yêu chưa đủ sâu sắc. Thế nhưng anh yêu cô đến độ nào? Nếu tình cảm này cần mang ra đong đếm thì làm sao có thể gọi là chân thành được.
Khi Trần Hướng viễn gọi điện thoại đến cũng sắp nửa đêm rồi.
“Sao em vẫn chưa ngủ?”
Vương Xán buồn bã trả lời: “Em không ngủ được.”
“Không phải em vẫn hào hứng vì viết được tin độc quyền đấy chứ?”
“Có phải em vừa mới đi làm đâu, làm gì đến mức hào hứng thế.” Vương Xán trách móc. Lưỡng lự giây lát, cô tiếp tục: “Em tâm sự với một bạn học đang làm việc ở Thượng hải, có một chút xúc động. Từ nhỏ cô ấy đã yêu một anh bạn, yêu rất lâu rồi, nhưng anh ấy lại chưa từng có tình cảm với cô ấy. Cô ấy rất đau khổ. Em không biết nên khuyên cô ấy thế nào.”
“Chuyện tình cảm cần chính bản thân tỉnh ngộ, cắt đứt, người xung quanh có khuyên thế nào cũng chỉ là đàn gảy