XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

tai trâu, không thiết thực đâu.”
“Đúng thế. La Âm cũng nói như vậy. Cô ấy nói, lúc đầu khi nghe các độc giả thổ lộ tâm sự, cô ấy thường có cảm giác bất lực, sau đó mới tìm đúng hướng giải quyết, chỉ ghi chép lại, không hề phán xét về mặt đạo đức, càng không dám soi đèn chỉ đường cho họ.”
Trần Hướng Viễn cười nhẹ: “Điều này đúng, mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình.”
“ Vậy chuyện anh luôn tự nguyện chịu trách nhiệm về cuộc đời của Thẩm Tiểu Na thì nói sao đây?” Nghĩ như vậy nhưng Vương Xán lại hỏi: “Rốt cuộc là Tiểu Na sao vậy?”
“Gần đây, Tổng giám sát của Tín Hòa đột nhiên xin nghỉ việc, các khâu bán hàng và nghiên cứu sản phẩm mới xuất hiện rất nhiều vấn đề. Mẹ Tiểu Na và cô ấy bận rộn tối mắt tối mũi. Bố mẹ cô ấy lại vì vấn đề tiền vốn mà mâu thuẫn lớn với nhau khiến không khí gia đình luôn căng thẳng. Tiểu Na trước giờ luôn ham chơi, bây giờ vừa chuẩn bị nghiêm túc làm việc lại gặp phải tình trạng này. Đứng là rất khó khăn với cô ấy.”
“À!” Nghe thì đúng là tình hình có vẻ phức tạp, Vương Xán không biết nên nói gì.
“Hơn nữa người mà Tiểu Na thích lại thẳng thừng từ chối cô ấy, lại còn nói đã có bạn gái rồi!” Trần Hướng Viễn thở dài: “Về mặt tình cảm, cô ấy đúng là rất tùy tiện, chưa bao giờ học cách chấp nhận khó khăn, biết bản thân thất tình nên tâm trạng vô cùng ủ rũ. Đúng là rất khó khuyên giải.”
“Vậu anh có đồng ý đợi cô ấy tỉnh ngộ rồi cắt đứt quan hệ không?” Vương Xán kèm giọng châm chọc.
Trần Hướng Viễn im lặng, Vương Xán cảm thấy mình hơi khắt khe, liền nhận lỗi: “Em xin lỗi,có lẽ em… em hơi ghen.”
“Vương Xán, anh hy vọng cô ấy máu trưởng thành, có thể hiểu chuyện như em thì tốt.”
“Thế nhưng em hi vọng người đàn ông của em quan tâm em một cách vô điều kiện, chứ không phải do em hiểu chuyện.” Câu nói này, Vương Xán không có cách nào nói ra được. Cô cũng thở dài: “Anh đi khuyên bảo cô ấy đi! Đừng có lúc nào cũng giáo huẩn cô ấy. Có lẽ lúc này thứ cô ấy cần là an ủi chứ không phải thuyết giáo. Mùi vị của thất tình, đúng là không hề dễ chịu.”
“Tiểu Na uống nhiều rồi, lại nhất định không chịu về nhà bố mẹ. Anh không yên tâm để cô ấy một mình trong tình trạng này nên đưa cô ấy về nhà anh, hiện đang ngủ ở phòng khách rồi.”
“Vâng.”
“Cảm ơn em đã hiểu anh, Vương Xán.”
Vương Xán nói có chút buồn bã: “Không biết nếu em thất tình muốn uống ruouj thì nên tìm ai đây.”
“Đừng nói linh linh.”
“Đúng thế, em chưa từng thử uống say. Cô ngượng ngùng nói: “Chắc là chỉ ở nhà liếm vết thương thôi.”
“Có phải anh không cho em đủ cảm giác an toàn không."
Cô thẹn thùng, nhỏ giọng nói: “Hướng Viễn, em làm nũng rất tệ đúng không?”
“Anh hi vọng mình có thể làm tốt hơn, Vương Xán, để em không bao giờ nghĩ đến những chuyện này nữa.”
“Hướng Viễn, anh có yêu em không?”
Trần Hướng Viễn im lặng giây lát rồi thì thầm: “Anh sao có thể không yêu em chứ.”
Tầm hồn Vương Xán xao động, buồn vui lẫn lộn, một câu nói cứ vang lên trong đáy lòng cô nhưng có cách nào nói ra được: “Yêu em nhiều hơn một chút, được không?”
Tình yêu không thể đến theo ý muốn được, Vương Xán đã tự nhủ bản thân như vậy.






EM CỨ COI ANH LÀ THẰNG NGỐC THẬT ĐI
Đúng như Hà Lệ Lệ dự báo, Hoàng Hiểu Thành tiếp tục đến Hán Giang. Khi anh gọi điện đến, Vương Xán có chút do dự. Cô nói chuyện phiếm với anh một lát rồi dường như luôn tìm cớ để không phải gặp mặt anh, nhưng lại nghĩ đến lời hứa với Hà Lệ Lệ, cô đành nói; “Được, vậy bốn giờ chiều gặp anh ở quán Lục Môn.”
Giờ này quá Lục Mô cũng không có mấy khách, không khí rất yên tĩnh, im lìm. Hoàng Hiểu Thành nhìn Vương Xán do dự gọi đồ điểm tâm, không nhịn được cười nói: “Em vẫn thích ăn đồ ngọt như ngày xưa.”
“Con người không dễ dàng có những sở thích lâu bền.” Vương Xán đấu tranh tư tưởng một lát rồi lưu luyến bỏ qua loại bánh ngọt có hàm lượng calo cao hownd để gọi bánh cookie.
“Mấy ngày trước anh đi công tác ở Hàng Châu, đối tác mời anh đi uống trà ven Hồ Tây, gọi rất nhiều đồ điểm tâm. Anh chợt nghĩ nếu em ở đó chắc sẽ vui lắm.”
Hoàng Hiểu Thành lấy ra một chiếc hộp rất đẹp, mở ra rồi đưa cho Vương Xán. Bân trong là một dây chuyền Lục tùng thạch được làm thủ công, nhìn có vẻ rất tinh xảo và đặc biệt. Mặc dù đã được Hà Lệ Lệ nói từ trước nên Vương Xán nhất thời vẫn không biết nên nói gì.
“Thứ này không hề đắt đâu.” Hoàng Hiểu Thành vô tư nói: “Anh đem từ Ấn Độ xa xôi về cho em đeo chơi, tuyệt đối không được từ chối đâu đấy.”
“Thật là phiền quá.” Vương Xán nhớ ra nhiệm vụ của mình, cô hỏi anh: “Xem ra công việc của anh rất bận, phần lớn thời gian đều đi công tác.”
“Đúng vậy, hôm nay anh đến đây, chiều lại phải về Thượng Hải. Cả ngày cứ bay qua bay lại, người mệt nhoài. Thật ra anh định thay đổi một chút.”
“Thay đổi về mặt nào?”
“Tiểu Xán, thế là em vẫn quan tâm anh sao? Anh vui quá.” Hoàng Hiểu Thành nhìn sắc mặt của Vương Xán, giơ tay giả động tác đầu hàng: “Đừng giận, anh không nói đùa nữa. Hiện tại công ty phát triên rất nhanh. Sang năm có thể