Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.

ật tuyệt, trời cao mây trắng, ánh mặt trời sau buổi trưa hiền hòa, ấm nóng, làn gió mang theo không khí mát thi thảng thổi qua, khiến cho con người cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái, dễ chịu. Hai người đi dọc theo con đường hai bên đường trồng đầy cây, từ từ tiến ra phía sau trường học, tòa nhà giảng đường màu ghi phía trước, hai bảng thông báo dán chi chít những tờ quảng cáo màu xanh đỏ, sặc sỡ, những sinh viên nói chuyện cười đùa vui vẻ đi bộ hoặc đạp xe lướt qua… Những tháng ngày sinh viên vui vẻ mà giản dị cách đây không xa đó trông thật giống với cảnh tượng trước mắt. Chỉ có điều đi trên cùng một con đường đó, biết chắc rằng thời gian đó đã qua đi không bao giờ trở lại, hai người nhất thời lặng im không nói gì.
Lại đi qua một tòa nhà giảng đường, cả một cảnh tượng vàng kim chói rực hiện lên trước mắt, màu sắc rực rỡ tuyệt đẹp đó khiến con người ta bất giác phấn khởi hẳn lên. Đây chính là cảnh tượng mà Vương Xán yêu thích nhất, giống hệt như lần đầu cô đặt chân đến đây, chạy thật nhanh, thật nhanh, xông thẳng lên đỉnh núi, khi đứng lại đã mệt đứt hơi, tay chống đầu gối thở không ra hơi.
Bước chân của Hoàng Hiểu Thành không hề chậm hơn Vương Xán, nhưng tinh thần lại sảng khoái, hiển nhiên thể lực mạnh khỏe, dẻo dai hơn cô nhiều.
“Em thực sự già rồi, trước kia chạy lên núi không hề hấn gì, bây giờ lại thở gấp thành mức độ này, trời đất ơi.”
“Em vừa khỏi cúm mà, mau ngồi xuống, lau khô mồ hôi đi, đừng để bị cảm lạnh nữa.”
Hôm nay vẫn chưa phải cuối tuần, không có nhiều sinh viên lên đây đọc sách, thỉnh thoảng cũng có những đôi tình nhân quấn quýt, dạo bộ trên này, hoặc ngồi xuống hóng ánh nắng ấm áp ban chiều.
Vương Xán và Hoàng Hiểu Thành ngồi dưới bóng một cây bạch quả lớn. Hoàng Hiểu Thành nhìn ngó xung quanh rồi bật cười nói: “Trên trang web của trường học có một mục tổ chức hoạt động thường niên, các cựu sinh viên của trường kể về nơi đầu cầm tay, trao nụ hôn đầu của mình với bạn gái, có rất nhiều phản hồi khác nhau. Em đoán xem, những nơi thuộc top đầu là những nơi nào?”
Vương Xán bất giác mỉm cười, đáp án quá dễ để đoán ra. So sánh với cảnh vật của các trường đại học quanh đây, trường đại học Khoa học tự nhiên vẫn luôn nổi tiếng nghiêm ngặt học hành, thế nhưng sinh viên nơi đây không phải là những con mọt sách, ngốc nghếch, đến khi họ yêu ai cũng không hề kém lãng mạn hơn bất cứ sinh viên trường nào khác. Ngọn núi với những cây bạch quả này chất chứa những kỉ niệm tuổi thanh xuân của họ. Điều quan trọng hơn là, nơi này thực sự cũng chính là nơi họ trao nụ hôn đầu, sau đó bắt đầu chuyện tình lãng mạn.
Lúc đó, vừa bắt đầu học kì mới, đúng vào thời khắc đầu thu, cây bạch quả vẫn chưa chuyển sang màu vàng sẫm. Ánh nắng còn rực rỡ, xán lạn hơn hôm nay nhiều, nhiệt độ đương nhiên cũng cao hơn. Có điều, Vương Xán với Hoàng Hiểu Thành không hề tới đây đơn dộc, mà đi cùng rất nhiều những bạn sinh viên nam thanh nữ tú.
Vương Xán và Hoàng Hiểu Thành có một cuộc hẹn mùa hè vô cùng vui vẻ, nhưng quan hệ vẫn chưa thật sự thoải mái lắm. Đi mãi đi mãi, hai người cách đám đông một khoảng khá xa, đi dần ra phía sau, hai người nói chuyện trên trời dưới đất. Cả hai cũng biết rằng chuyện gì sắp xảy ra nhưng vẫn không dám tiến lên.
Vương Xán không còn nhớ tại sao hai người lại ôm chặt nhau, khi nụ hôn nóng bỏng đặt trên môi, cô vẫn còn chưa kịp phản ứng, phía trước đã truyền lại giọng nói thảng thốt của Hà Lệ Lệ: “Hoàng Hiểu Thành, cậu đang ở đâu thế?”
Hai người vội vã tách nhau ra, nhất thời xấu hổ không dám nhìn người kia, tay vẫn đang nắm chặt chưa kịp buông. Các bạn học đứng sau nhìn thấy, bắt đầu chọc ghẹo hai người. Hoàng Hiểu Thành vô cùng bình thản, còn Vương Xán lại căng thẳng đến mức tim đập thình thịch, sau khi quay về trường, nhìn thấy sắc mặt của Hà Lệ Lệ cô mới nhận ra một vài chuyện, phản ứng của mình quá đỗi chậm chạp.
Vương Xán ngồi ôm đùi, ngây người suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy có điều gì đó kì lạ, cô quay sang nhìn Hoàng Hiểu Thành, anh đang mỉm cười nhìn cô, rõ ràng biết cô đang nghĩ những gì, khiến cô cảm thấy vô cùng thẹn thùng.
Có điều từ trước đến nay Hoàng Hiểu Thành thuộc dạng người hiểu chuyện, biết dừng chân đúng lúc, không hề nhân cơ hội nói bất cứ điều gì, mà nằm xuống mặt đất. Khoảng thời gian hơn hai năm nay, ở thành phố rộng lớn này, anh thịnh thế, gặp thời cũng được, sức cùng lực kiệt cũng được, thế nhưng những khoảnh khắc tĩnh lặng, yên ả thế này thật sự quá ít để có thể dừng chân, nghỉ ngơi, nhớ lại khoảng thời gian sinh viên vô ưu vô lo. Anh bất giác than dài đầy thư thái: “Sau khi tốt nghiệp, nơi khiến anh nhớ nhất trong trường chính là nơi đây. Mùa thu đầu tiên đến với Thượng Hải, anh thấy trên tạp chí một tấm ảnh chụp về rừng cây bạch quả, rất muốn tới ngắm tận mắt. Thế nhưng khi mới đi làm, anh thực sự không điên đến mức xin nghỉ phép chỉ vì lí do này.”
Mãi lâu sau anh không nghe thấy Vương Xán ngồi bên nói gì, liền quay đầu nhìn, cô đang chăm chú nhặt những chiếc lá rơi trên mặt đất, lá bạch quả vào mùa thu có sắc vàng tươi tắn, vô cùng


Duck hunt